Monday, June 7, 2021

Tiem Vai Be Tu 6

 

Ngủ đi, hãy ngủ đi em
Ngoài kia trăng đã say mềm giấc khuya
Nhớ làm chi chuyện ngày xưa
Để lòng tĩnh lặng như chưa biết buồn

Giao mùa se lạnh heo may
Mà sao nắng nhạt chân ngày vàng thu
Người xa khuất dấu sương mù
Mênh mang lời gió như ru tình buồn

Hãy để cho gió cuốn đi
Buông tay quên hết sầu bi quanh đời
Trên môi luôn nở nụ cười
Thong dong nhẹ bước phía trời an nhiên

Hình như mùa đã tàn thu
Heo may nhè nhẹ, sương mù lập đông
Trăng vàng khuyết giữa thinh không
Hồn ta lạc xuống mênh mông cõi buồn
 
VÀO ĐÔNG
Chiều nay sao thấy lòng buồn lạ
Cơn gió đầu đông thoáng heo may
Giọt mưa nhè nhẹ phai màu lá
Đã cuối thu rồi, ai nhớ ai.
Nắng mới rưng rưng chiều tắt sớm
Đâu đây sót lại bóng hoàng hôn
Sao nghe lạc lõng miền xa vắng
Kỷ niệm nào rơi xuống đáy hồn.
Mây trắng trôi trên bờ tóc rối
Loanh quanh cơm áo, lạc thanh xuân
Chợt nghe tiếng gọi từ hư ảo
Giật mình đã khuyết nửa vầng trăng.
Trời đang trở bấc hơi mùa chướng
Mang theo buốt giá buổi vào đông
Ta về nhóm lửa hong thơ cũ
Ai biết thơ đang chết giữa dòng...
 
TÔI RU...
Tôi ru tôi giấc bình yên
Ngủ đi quên hết Luỵ phiền, đa đoan
Ráng chiều đỏ sắc Hoàng hôn
Xếp trang cổ tích nghe hồn quạnh hiu...
  
Hình như nắng trổ hoa vàng
Trời se se lạnh dịu dàng chớm đông
Thời gian như một dòng sông
Mang đi hoa mộng trôi không quay về.
 
Người đi héo úa hồn ta
Còn đây trăng khuyết bóng tà hư vô
Ta về giở lại trang thơ
Thấy màu kỷ niệm phủ mờ dấu rêu
 
Tình buồn như chiếc lá thu bay
Không lần hò hẹn, chẳng cầm tay
Người là chút nắng hồn tôi ấm
Là chút men nồng hồn tôi say
 
Tôi về tìm lại ngày xưa
Bóng mây mùa cũ theo mưa cuối trời...
 
Quẫn quanh một cõi đi về
Tóc xanh đã nhạt lời thề cũng xa
Hoàng hôn để dáng hiên nhà
Bóng câu qua cửa, bóng tà huy rơi
 
Sáng nay em đã đi rồi
Còn đây ghế trống không người Cúc ơi!
Ly cà phê sáng chị mời
Rưng rưng vĩnh biệt, nghẹn lời từ ly...
Thảnh thơi em hãy ra đi
Nguyện cầu em được về nơi vĩnh hằng...
 
Giờ còn gì lại cho nhau
Chỉ là hư ảo của màu thu xưa
Hình như trời đã vào mưa
Hạt rơi trắng tóc , hạt chưa quên buồn
 
Thôi về xếp lại góc xuân
Rộn ràng rồi cũng bâng khuâng hết mùa
Lắng yên nghe vọng tiếng xưa
Bước chân kỷ niệm đã vừa tàn phai
 
AN NHIÊN
Sáng nay chân nhẹ bước
Thênh thang giữa đất trời
Thoảng mùi hương hoa sứ
Yêu quá cuộc người ơi!
Lòng ta xanh như lá
Rộn rã tiếng chim kêu
Mây pha màu rất lạ
Đời đẹp biết bao nhiêu.
Đường qua tươi sắc nắng
Dịu dàng chút an nhiên
Một không gian tĩnh lặng
Chẳng vướng bận luỵ phiền
Về đây tìm góc tịnh
Trú giông bão, bể dâu
Xin giọt buồn tan biến
Hồn lành những vết đau.
 
ẢO MỘNG
Không còn làm thơ buồn
Cũng chẳng viết thơ vui
Một khoảng trắng trong tôi
Một tâm hồn tĩnh lặng
Trái tim không còn nặng
Bước chân đời nhẹ tênh
Hình như đã lãng quên
Một thời chừng nông nổi
Xin được lần tạ lỗi
Gởi đến cố nhân xưa
Câu thơ ướt chiều mưa
Chưa qua cầu vội gãy
Mùa đi không trở lại
Thả nhớ về mênh mông
Cuộc tình nào long đong
Xem như là ảo mộng ...
 
BÀI THƠ VỀ MẸ
Những bài thơ ta viết
Dòng nước mắt chảy xuôi
Bao nhiêu buồn, bao nhiêu vui
Sao ta bỏ quên trái tim người Mẹ.
Mẹ ơi!
Tuổi trung niên, vậy mà cứ như còn bé
Đến một ngày con khóc thật ngây ngô
Chợt thấy mình quá đỗi bơ vơ
Con thảng thốt nhận ra thiên thần gãy cánh.
Ngày đó, Trên đầu vành khăn trắng
Dòng suối mát cạn khô
Vườn hoa tươi biến thành sỏi đá
Tất cả yêu thương đã về dưới nấm mồ.
Mấy mươi năm, cứ lặn lội trong tình yêu
Mỗi bài thơ mang theo nước mắt thật nhiều
Ta hoang phí một thời tươi trẻ.
Chiều nay ngồi lặng lẽ
Ngàn năm, mây trắng vẫn cứ trôi
Nhưng bao nhiêu ngày ta có Mẹ cạnh cuộc đời
Hãy để nước mắt dành ngày Mẹ mất
Mẹ là thiên đường có thật...
 
CÀ PHÊ SÁNG...
Ly cà phê buổi sáng
Giọt, từng giọt rơi rơi
Như hương vị cuộc đời
Đi qua hồn trầm lắng.
Nghe môi mình đăng đắng
Pha lẫn chút ngọt ngào
Phố xá vẫn lao xao
Riêng ta ngồi tĩnh lặng.
Trời cũng thay màu nắng
Dìu dịu nhuốm hanh vàng
Hạt sương mù giăng trắng
Âm thầm bước mùa sang.
Giã biệt mười một nhé!
Mười hai đến rồi đây
Khẳng khiu những hàng cây
Bước đời chừng mệt lả.
.........
Ngày xưa ơi! Xa quá!
Xin thắp nến mùa đông
Nhóm lại chút lửa lòng
Ấm một thời son trẻ....
 
CỔ TÍCH ĐỜI THƯỜNG
Ngoài kia có chiếc lá nào rơi
Gởi buồn thăm thẳm đến phương người
Ai đứng bên kia trời thu cũ
Có thấy mùa xưa hiu hắt rơi
Tôi ở bên này bờ nhớ nhung
Dòng sông vẫn chảy đến vô cùng
Mà sao con nước không về lại
Sương khói giăng mờ nẻo xa xăm
Áo lụa vàng phai để nắng đau
Còn đâu hò hẹn những mùa sau
Tình yêu rồi cũng là huyễn mộng
Cổ tích đời thường, có nhớ nhau?
 
CON THUYỀN GIẤY
Nơi đó còn mưa không anh?
Ở đây mùa đã phai xanh sắc chiều
Hoàng hôn nhuộm tím cô liêu
Xác xơ cơn mộng, đìu hiu dáng chờ.
Lệ mình hay giọt lệ thơ
Hồn tôi ngả quỵ bên bờ bão giông
Thôi về thả xuống dòng sông
Một con thuyền giấy mênh mông đất trời.
Buông tay gởi lại phương người
Mùa thương năm cũ, nụ cười hư vô
Bây giờ thuyền giấy xa bờ
Chở theo kỷ niệm mịt mờ dấu nhau...
 
GIẤC MƠ
Hình như có giấc mơ về
Giữa cơn mộng ảo, bộn bề bon chen
Và nghe thoáng chút gió mềm
Của mùa thu cũ đậu thềm trăng mơ
Nhẹ nhàng từng bước chân thơ
Dòng sông xao động bến chờ ngày xưa
Trời buồn ướt sũng cơn mưa
Chân đời đã mỏi, bóng vừa hoàng hôn...
 
GÓC TỊNH YÊN
Xin cho một góc tịnh yên.
Để quên đi hết luỵ phiền đa đoan.
Tóc xưa giờ nhuốm màu sương.
Mắt xanh ngày cũ Cũng vương khói chiều...
 
GỌI
Tôi gọi người hay gọi mùa đông
Mà sao sương trắng ngập cả lòng
Sắt se cơn gió mùa đông bắc
Tê buốt tình nhau giữa mênh mông.
Giờ biết gọi ai ở chốn này
Khi trời bàng bạc những áng mây
Cuộc người hư ảo như là mộng
Mộng đã tan rồi, mây trắng bay.
Tôi khát gọi người trong chiều nay
Mùa se se lạnh thoáng heo may
Quanh đây vắng quá, chìm khoảng lặng
Cố nén trong tim tiếng thở dài.
Biết gọi về đâu vơi nỗi buồn
Chiều nghiêng nắng ngã tím hoàng hôn
Thời gian trôi mãi không về nữa
Đọng lại bên đời những khói sương...
 
HƯƠNG XUÂN
sáng nay thoáng một nụ hoa vàng
Sau chòm lá biếc sương chưa tan
Chú chim sẻ nhỏ reo thánh thót
Rót giọt nắng mềm... Ô! Xuân sang
Xuân đến nhẹ nhàng như giấc mơ
Ta nghe ấm lại một hồn thơ
Đất trời đang độ mùa giao hưởng
Hoa lá cựa mình, đẹp mgẩn ngơ...
 
KHÓI SƯƠNG NHẠT NHOÀ
Người đi...khuất bóng xa rồi
Còn đây một mảng mây trời quạnh hiu
Ngẩn ngơ Chiếc lá vàng chiều
Rơi vào kí ức bao điều ngỡ...quên.
Cuối thusót vạt nắng mềm
Tiễn đưa nghe lắm gập ghềnh bể dâu
Buông tay bước vội qua cầu
Hoàng hôn nhuộm tím trong màu mắt nhau
Ngậm ngùi khép lại mùa ngâu
Thôi đừng níu nữa những câu thơ buồn
Sông Hương nước chảy xa nguồn
Chút hồn Kỷ niệm Khói sương nhạt nhoà...
 
KHÚC TÌNH BUỒN
Nửa khuya thức giấc ngỡ ngàng
Bao nhiêu hoa mộng vội vàng dấu xưa
Người ơi! Mình đã quên chưa?
Mà sao trái nhớ cũng vừa rụng rơi.
Nghe sầu mọc nhánh quanh đời
Bao nhiêu kỷ niệm đắng lời từ ly
Tím buồn ta tiễn nhau đi
Lặng nghe hồn chết từ khi xa người...
 
KỶ NIỆM
Tình cờ đi lại con đường cũ
Chợt thấy lòng buồn như mới xa
Phố thị xôn xao chiều lá gió
Cây phượng ngày xưa...cũng đã già.
Ngập ngừng kỷ niệm về nỗi nhớ
Thoảng chút nắng hè nhẹ hương đưa
Ngôi quán ven đường nằm im đó
Bỗng nghe hồn ướt, lạnh cơn mưa
Ngậm ngùi nhìn xuống đời hiu hắt
Một thoáng phù du bạc tóc mây
Năm tháng trôi qua đời lặng lẽ
Người đã xa...ta mãi nơi này...
 
LỜI CHÚC ĐẦU NĂM
Cảm ơn vạt nắng Thật vàng.
Lá hoa Khoe dáng Rộn ràng sắc hương.
Mùa xuân mùa của Yêu thương.
Gởi lời chúc đẹp bốn phương bạn bè...
 
LỜI XIN LỖI
GẶP NHAU CHỈ KHOẢNH KHẮC THÔI
CHIA TAY CHẲNG NÓI MỘT LỜI TỪ LY
XIN ĐỪNG TRÁCH CÁNH THIÊN DI
CUỐI TRỜI HUN HÚT, RA ĐI KHÔNG VỀ...
 
MAI TÔI ĐI
Mai tôi đi phố có buồn không?
Mai tôi đi Mưa trắng ướt lòng
Hàng cây hun hút Vàng kỷ niệm
Có chiếc lá nào Rụng cuối đông.
Người đứng bên bờ vọng tiếng xưa
Đừng giơ tay vẫy, đừng tiễn đưa
Để hồn tôi lắng không thổn thức
Biệt ly da diết mấy cho vừa.
Mai tôi đi biết buồn hay vui
Vạt nắng nào rơi xuống ngậm ngùi
Người về thắp lại mùa trăng cũ
Mình lạc nhau rồi Cố nhân ơi!
 
MÀU HOA CŨ
Sáng nay nắng ấm về trên phố
Thoáng một sắc vàng gốc hoàng mai
Bỗng nghe xa thẳm miền ký ức
Buôn buốt qua hồn ai nhớ ai.
Lơ đãng chân buồn ngang dấu xưa
Chợt nghe da diết buổi tiễn đưa
Người đi tóc lộng chiều xuân muộn
Hết chạp sao trời lất phất mưa.
Thanh xuân trôi mãi, bao lần tết
Biền biệt phương người cánh thiên di
Tình cờ gặp lại màu hoa cũ
Vướng bước chân buồn lúc biệt ly...
 
MÀU PHƯỢNG ĐỎ
Cà Mau sáng nay rực màu hoa phượng
Hoa học trò hay hoa của riêng tôi
Hai mươi năm gần phân nửa phần đời
Sao thương mãi màu hoa phượng đỏ.
Hai mươi năm, nhớ hoài khung trời đó
Áo trắng sân trường, vạt nắng chao nghiêng
Ánh mắt ngập ngừng buổi gặp đầu tiên
Anh nhìn mãi cho bước chân bối rối
Thời gian trôi đi, biết bao dời đổi
Có bao giờ anh nhớ lại trường xưa
Cây bàng non đứng lặng dưới cơn mưa
Mắt len lén tìm nhau qua cửa lớp.
Chuyện bể dâu cuộc người tan hợp
Thành phố cuối trời còn lại riêng tôi
Bạn bè thân thương mỗi đứa một nơi
Tôi lặng lẽ đi về trên lối cũ.
Mái ngói thắm tươi bây giờ rêu phủ
Cây bàng non đã thành cổ thụ rồi
Lớp học năm nào đón bước con tôi
Chắc cô bé sẽ ngồi thay chỗ mẹ.
Nắng ban mai lay chùm hoa nhè nhẹ
Thoát cơn mơ đã héo úa nụ cười
Ngang trường xưa, tôi chợt gặp lại tôi
Nghe nỗi nhớ đong đầy trong kí ức...
 
MỈM CƯỜI
Nắng mai nhè nhẹ sắc vàng
Tiếng chim ríu rít rộn ràng cành cao.
Bình minh hoa lá xôn xao
Chân trời ửng đỏ đón chào ngày vui.
Ừ thôi! Cứ mỉm môi cười
Quên đi phiền muộn cuộc người đa đoan.
Chiều nghiêng lệch bóng thời gian
Lỡ mai về đất ta mang được gì???
 
MÙA CŨ
Đêm nay tôi thức, riêng thao thức
Nghe tiếng Thạch Sùng chắc lưỡi đêm
Từ trong xa vắng miền ký ức
Chút kỉ niệm nào ngỡ lãng quên.
Tôi đã đi qua mấy đỉnh buồn
Dừng chân bên dốc buổi hoàng hôn
Chợt nghe tiếng lá mùa thu muộn
Thả xuống hồn tôi những khói sương.
Và rồi mùa cũ cũng đi xa
Hư ảnh ngày xưa sớm nhạt nhoà
Thôi về, gom góp tàn hương cũ
Trả hết gió ngàn, bay thật xa...
 
NẮNG HOÀNG HÔN
Tôi về tìm lại tôi ngày cũ
Để thấy bóng mình một thuở xa
Ô hay! Cây đã thay màu lá
Ngày tháng âm thầm nhẹ lướt qua.
Một thời tuổi trẻ trôi đi mãi
Còn chút xuân tàn, rụng cánh mai
Theo vầng trăng khuyết mòn mơ ước
Lặng lẽ mây buồn vẫn cứ bay.
Gió bụi thời gian phai màu tóc
Đầy những rêu phong nẻo đường xưa
Thôi đành lạc mất tôi ngày ấy
Dường như trời đất chuyển giao mùa.
Làm chuyến hành hương thăm quá khứ
Chợt nghe kỷ niệm kín trong hồn
Bâng khuâng chạm khẽ miền kí ức
Chỉ còn sót lại Nắng Hoàng Hôn.
 
NẮNG XUÂN
BA MƯƠI THÁNG CHẠP TRỜI XANH LẠ
MỘT CHÚT KHẼ KHÀNG NHẸ DÁNG XUÂN
Ô HAY! CÂY ĐÃ THAY MÀU LÁ
HÌNH NHƯ GIỌT NẮNG CŨNG TRONG NGẦN...
 
NGẬM NGÙI....
Ngậm ngùi gió lướt ngoài song
Hình như tiếng lá thinh không rụng nhiều
Trời nghiêng bóng xế ngã chiều
Hoàng hôn sắc đỏ, đìu hiu dốc sầu.
Thanh xuân bước vội qua cầu
Dấu yêu rạn vỡ nhạt màu thời gian
Thềm rêu héo nụ xuân tàn
Một thời hoa mộng, ngỡ ngàng trôi mau.
Ta về ngang giấc chiêm bao
Ngổn ngang tím rũ cánh đào đầy sân
Đường quen sao bước ngại ngần
Câu thơ giờ cũng lạc vần điệu xưa.
Chợt nghe hồn ướt cơn mưa
Cuốn đi kỷ niệm theo mùa trăng xa
Ngoái nhìn, ta lạc mất ta
Chân đời mệt mỏi lần qua đỉnh buồn...
 
NGỠ NGÀNG
Ta về chải tóc, soi gương
Tìm trong kỷ niệm chút hương ngọt ngào
Ô hay! Nét cũ đã nhàu
Tóc xưa giờ cũng nhuốm màu thời gian.
Ta nhìn ta Chợt ngỡ ngàng
Một thời xuân sắc đã vàng dấu thu...
 
NGƯỜI CÓ VỀ
Người có về...qua lối cũ không?
Hãy nhặt dùm tôi một đoá hồng
Hình như sót lại từ lâu lắm
Thuở tóc mình còn xanh rất xanh.
Người có về...qua phố tình nhân
Ghé ngôi quán cũ chỉ một lần
Ngồi nghe nhạc Trịnh chiều mưa đổ
Tia mắt nhìn nhau thoáng bâng khuâng.
Người có về...sau chuyến hành quân
Áo trận, giày sault lấm bụi trần
Cổng trường len lén tìm cô giáo
Hai đứa tươi cười, bước song song.
Và rồi...Người đã đi thật xa.
Đôi mắt mù sương ướt lệ nhoà
Tôi nghe hiu hắt từ dạo ấy
Chinh chiến buồn...Ôi! Xót xa.
Tôi vẫn chờ người chờ thật lâu.
Sắt se đau buốt mối tình đầu
Cứ ngỡ bóng xưa còn đâu đó
Người đã tan vào cuộc bể dâu...
 
NHƯ DÒNG SÔNG NHỎ
Em hiền lành như dòng sông nhỏ
Ngày gặp nhau anh như biển cả mênh mông
Ánh mắt anh nhìn cuốn hút nhánh sông
Em khao khát Muốn hòa vào lòng biển.
Em cứ trôi, trôi về trời lạ
Khát vọng tình yêu hạnh phúc thật nhiều
Mặc nắng lên cao, mặc gió gào sấm chớp
Cứ thế! Dòng sông nhỏ ra khơi.
Nhưng...Ai biết được cuộc đời
Có những khúc quanh không định trước
Dòng hải lưu xuôi, ngược
Mình nào có hòa nhập vào nhau.
Anh xa rồi...dòng sông xưa cạn nước
Em lẫn vào kênh rạch buồn tênh
Ôi! Ánh mắt biển xanh
Anh đã đi qua nhánh sông cạn kiệt...
 
RU THƠ
Ngủ đi, hãy ngủ đi thơ
Ngọt ngào an giấc, cơn mơ nhẹ về
Dòng đời cách trở sơn khê
Cố nhân đã khuất, lời thề cũng xa.
Lặng thầm soi lại bóng ta
Cheo leo dốc nhớ, buồn da diết buồn
Đêm nay trăng lạc vườn sương
Thoảng màu nhân ảnh vấn vương một thời.
Ừ thôi! Đêm đã muộn rồi
Xin đừng thao thức, cõi người phù du
Vườn xưa vàng úa sắc thu
Bóng mây kỷ niệm mịt mù đời nhau...
 
THOÁNG XUÂN
Dường như mùa chớm vào xuân
Có con én lượn ngang lưng trời hồng.
Vàng nghiêng vạt nắng tàn đông
Ngoài kia khe khẽ cụm hồng nở hoa.
Ta về ngồi dưới hiên nhà
Gió lay mấy cội tùng già hắt hiu.
Cuộc người có được bao nhiêu
Thoáng xuân Khoảnh khắc đã chiều...hoàng hôn.
 
TRĂNG VÀ BIỂN
Trăng ẻo lả trăng buông mình trên sóng
Biển thiết tha ôm nhẹ bóng nàng trăng
Không gian im trăng đẹp đến vô ngần
biển say đắm dìu trăng đi nhè nhẹ...
Trăng hôn biển nụ hôn thật khẽ
Sáng lung linh mặt biển rực ánh vàng
Bờ cát im chân sóng nhẹ nhẹ đan
Đêm diễm tuyệt đêm tình yêu trăng nước...
 
TRỞ GIÓ
Hình như trời trở gió
Thoảng một chút heo may
Đã cuối thu rồi đó
Nhè nhẹ chiếc lá bay.
Thời gian trôi, trôi mãi
Nhuộm vàng tuổi thanh xuân
Ta ngoái đầu nhìn lại
Nghe lòng mình bâng khuâng.
Ngậm ngùi qua chốn cũ
Cây già góc phố xưa
Chừng như xa lạ quá
Tìm đâu những chiều mưa.
Về ngang miền kí ức
Lành lạnh chớm vào đông
Thương sao thời son trẻ
Cháy đỏ ngọn lửa lòng.
Hồn giờ đây đã cỗi
Cạn nước rồi dòng sông
Nhịp đời luôn hối hả
Ôi! Buồn nào mênh mông...
 
TRỞ MÙA
Trời trở mùa sao lòng buổn đến vậy
Giọt mưa nào làm ướt lòng tôi
Kỷ niệm ơi! Thời tuổi trẻ đâu rồi
Tôi ngơ ngác nhìn đời đi qua vội.
Một chút hạ theo màu phượng tới
Cánh mỏng buồn già cỗi ước mơ
Tôi ngày xa... tôi của bây giờ
Nghe lạ lẫm như chưa hề quen biết.
Tôi đi qua tháng ngày nuối tiếc
Biển cuộc đời rách nát cánh buồm xưa
Khoảng trời xanh tơi tả gió mưa
Nghiêng hồn xuống, thương mình tóc trắng.
Tôi dừng lại giữa mênh mông tĩnh lặng
Chiếc lá vàng làm xao động rừng thu
Tôi tìm tôi trong lãng đãng sương mù
Lạc mất dấu giữa đời thường cơm áo.
 
VÔ THƯỜNG
Ta là hạt bụi bên đường
Một mai cơn gió vô thường cuốn đi.
Cuộc người sinh ký, tử quy
Thì thôi vướng bận sân si làm gì...
 
XUÂN VỀ
Khẽ thôi, bước khẽ thôi người
Nghe mùa để dáng bên đời sáng nay
Dịu dàng tươi thắm sắc mai
Muôn hoa rộ nét mãn khai, xuân về...

Sunday, June 6, 2021

Phạm Đức Mạnh

 
"...Thuyền thời gian trổ đồi mồi bụi sóng
Năm tháng đi rồi...còn lại hư vô"
Không em rót ly đời đầy
Ta soi cay đắng giải vây nỗi buồn.
 
AI XAY TRĂNG?
Đang cười đùa với ý thơ
Ai xay trăng bụi vàng bờ tương tư
Nghiêng ta về bến nhân từ
Nơi em vẫn đợi ta như thuở nào!
 
BÀ BÁN VÉ SỐ & CON CHIM
Bà lầm lũi đi tìm
những dấu chân lang thang của mình
đem giấc mơ hoa cho người chơi vé số
ngước ngóng con chim vẫn đợi thầm góc phố
níu bóng đời hoang ngồi gỡ nắng lụi tàn
Gương mặt tầng tầng nếp nhăn
xám xịt màu cô đơn bòn rút
gần đất xa trời vẫn còn vận đen lỡ bước sa cơ
bán vé số dạo thôi cũng nhiễm lây thất nghiệp
đói trắng kiếp người
Nước mắt nghẹn rơi
đặc cứng phiến vô thường
bà thương tiếng chim nở giữa lưng trời
thương mưa sầu gió tủi
lẽo đẽo bà mặc niệm tháng ngày oan
Covid cướp đi tất cả.
Ngày mai đường phố có thể loang rêu nỗi buồn
nhiều số phận gồng mình gánh thăng trầm nghiệt ngã
nhưng bầu trời thương không bao giờ trống rỗng tiếng cười
Đừng ai bỏ cuộc để tiếng chim lại hát ru thời gian
để ánh bình minh không hoảng loạn
để cánh đồng người không vàng úa nỗi đau
để ánh trăng thơm những bờ môi hò hẹn
để tình người vẫn mênh mông như biển
lòng nhân ái tỏa hương ngọt lịm cõi trần...
 
CÒN LẠI HƯ VÔ
Ta lướt sóng thi chạy đua với gió
Bờ tương tư mắt biếc ngác ngơ nhìn
Phía em đợi bình minh gầy chưa thức
Tiếng còi đời hiếu thắng lạng tin tin
Thời trai tráng thách thắng thua gió mộng
Thích dọc ngang khuấy đục cả đất trời
Thích lật sóng hất biển tình tung tóe
Ôm lụi tàn tay trắng phốc cuộc chơi
Tuổi trẻ ngông nghênh giỡn đùa số phận
Bốn mùa say đem cúng nước giang hồ
Thuyền thời gian trổ đồi mồi bụi sóng
Năm tháng đi rồi… còn lại hư vô.
 
ĐỪNG QUÊN
Mải đi xa mãi không về
Thời gian bắt cóc hồn quê đi rồi
Lang thang trăm nẻo mồ côi
Khát thèm nỗi nhớ đưa nôi tiếng lòng
Ước gì dĩ vãng trổ đòng
Vườn mơ thơm ngát chờ mong bồi hồi
Góc say dáng mẹ mê ngồi
Hứng hương cau rụng quết vôi ăn trầu
Hỡi dòng sông tủi đi đâu
Để trăng kỷ niệm lệ sầu ngóng trông
Mặc ta trôi giữa mênh mông
Nhặt trò hư ảo viển vông kiếp người
Kìa ai gieo hạt tiếng cười
Tháng Năm hái nhớ, tháng Mười gặt thương
Kìa ai quảy gió muôn phương
Đừng quên bếp lửa quê hương ngậm ngùi...
 
GẤP TRỜI
Gấp trời kê gối ngủ
Chạm hồn giấc mơ quê
Con sông màu kỷ niệm
Đánh thức ta quay về
Lời ru bà may sóng
Ấm đời mẹ ngày xưa
Mẹ lại ru ta ngủ
Sóng yêu thương vô bờ
Gấp trời kê giấc mộng
Vầng trăng cũng gấp đôi
Và tình anh nhật thực
Ở tim trăng em rồi...
 
GỌI TÊN MÌNH
Tôi lỡ miệng gọi tên mình dĩ vãng
Tiếng vọng tuổi thơ ngơ ngác quay về
Ôm hoài niệm thương sóng đời vàng tủi
Lủi thủi dầm hồn mò mẫm nhớ sông quê
Xót phận ốc ngậm thời gian cằn cỗi
Luẩn quẩn đáy sông gằn mưa nắng đoán mò
Mặt trần gian chất chồng đầy khốn khó
Khua làng người ngột ngạt những âu lo
Rê không nổi váng hoàng hôn phờ phạc
Tôi xê bóng mình hà hít mộng bình minh
Bốc quẻ vô thường vần xoay số phận
Chuốt thay màu du mục kiếp phù sinh
Tôi lỡ miệng gọi tên mình quá khứ
Ngày ấy giờ đây đã khác xa rồi
Đành phết nhuộm niềm vui gầy đã cũ
Nghĩ làm gì chuyện trời đất xa xôi.
 
HẠT THÓC NHỔ RÂU
Vê vê hạt thóc ngâm sầu
Cha ngồi dỗ tủi nhổ râu cho mình
Gãy mùa bụng lép lặng thinh
Tiếng chim hót sợ giật mình sợi râu
Xưa nghèo ăn có đủ đâu
Ngày vay hy vọng, đêm khâu lệ lòng
Đời Cha sao mãi long đong
Nổi chìm không thoát được vòng trầm luân
Hàm râu bạc trĩu gian truân
Trái tim ngơ ngác tuổi xuân đi rồi
Bần thần gom tháng ngày trôi
Cha ôm đầy biển mồ hôi sóng nghèo
Ngày con còn bé tí teo
Chỉ mơ mớ hiểu phận bèo lang thang
Khi con xê bước khỏi làng
Thấm đau nhuộm trắng bẽ bàng đời Cha
Nhiều năm Cha đã đi xa
Đình thiêng, giếng nước, cây đa không còn
Mây làng, gió xóm héo hon
Đường quê lạnh lẽo khuyết mòn dấu chân
Con về cưỡi rét nàng Bân
Mùa đông hồn cũng bạc dần ý thơ
Thời gian sưng húp thẫn thờ
Càng thương hạt thóc bơ vơ nhớ Người.
 
HƠ HỚ...
Nghiêng mùa trải gió ra phơi
Đông trùm ủ rượu hương trời lên men
Anh nghiêng thương nhớ vào em
Cứ hơ hớ tỉnh lại thèm được say!
 
HỎI...?
Ngày ấy bây giờ sao khác quá
Trăm năm có còn nhận ra mình
Vuốt lại đời vênh từ dĩ vãng
Trời - đất nhịn cười cứ lặng thinh
Ta ngồi ru dỗ thời gian khóc
Thút thít xuân đi nắng ngỡ ngàng
Gạn mình hỏi tóc tình bạc trắng
Khi nào ta gỡ được...đa mang!?
 
LUỘC ĐÊM
Giận anh em bỏ rơi ngày
Hồn anh lóng ngóng tỉnh say vô lường
Trái tim bối rối ẩm ương
Đi đi-lại lại con đường thành cong
Cái đầu ong ỏng òng ong
Vo ve rầu rĩ cứ vòng vò rên
Bỗng dưng đời rớt mất tên
Một mình-tìm kiếm-mình ên-một mình
Bữa ăn dư món thất tình
Gắp trời đắng nghẹn lặng thinh bóng già
Nhớ khơi kỷ niệm thoáng qua
Không em tủi ngập ngôi nhà cô đơn
Vườn thương nắng héo chập chờn
Gió hờn gào xước cả cơn mưa gầy
Bá vai men rượu giải vây
Bão lòng xô đến thêm bầy giặc Ngô
Hất đời ngủ bến giang hồ
Chẻ cơn ác mộng điên rồ luộc đêm
Quàng ôm dỗ giọt sương mềm
Khẽ ru-ru khẽ dịu êm…em về!
 
MỎI TIM...
Chẻ đời khuấy kỷ niệm xưa
Uống khô trời vẫn dư thừa thời gian
Phù du khẩy muội đêm tàn
Gió mưa vạn kiếp ngập tràn mùa đau
Phải lòng nhấp nhổm nhớ nhau
Một mình ngồi quán cũng đau chỗ ngồi
Nỗi buồn nguây nguẩy vỡ đôi
Cà phê sầu đắng đắng trôi cả hồn
Nắng gầy hóp cả hoàng hôn
Ngóng em anh gánh bồn chồn... mỏi tim.
 
MƯA LẠ
Hương mư lạ ướt đợi chờ
Giọt bơ vơ nhớ, giọt hờ hững đau
Đi tìm mưa ở trong nhau
Loang thơm mùi sấm tình màu thời gian
Ngẩn ngơ nếm giọt mưa đàn
Nhớ em ướt cả lan can hồn mình...
 
NỢ CHA
Con nợ cha năm roi
Cả đời không trả được
Nợ như từ kiếp trước
Bắc giàn sang kiếp sau
Nợ âm ỉ nỗi đau
Không được cha đánh nữa
Giờ chỉ còn lời hứa
Thương cha và tự ngoan
Lời hứa màu thời gian
Cứ cười rồi lại khóc
Lời hứa thời chỏm tóc
Giờ đã muối tiêu rồi
Cha định cư làng giời
Nhường trần gian con ở
Con tự mình xoay xở
Đo mực thước làm người
Con nghĩ cha đang cười
Thầm xóa roi con nợ
Lắng trôi vào miền nhớ
Hóa phép màu roi thương
Bình yên chốn vô thường
Cha làm sao ngờ được
Roi đời không biết trước
Hơn - thua quất vào nhau
Chỉ nghĩ thôi đã đau
Thời bây giờ khác quá
Người với người xa lạ
Hạ nhau cả roi cười
Có bới tung trời người
Làm gì còn roi nhớ
Làm gì còn roi nợ
Để dành thành roi thương…!?
 
QUỲ LẠY HOÀNG HÔN
Tháng Chạp trầm tư xuân không còn mẹ
Để ước mơ xưa ấm áp quay về
Anh đã khóc cả một đời cô độc
Nỗi nhớ dày vò quở trách cơn mê
Nếu ngày nào bỗng niềm vui vỡ vụn
Giọt sầu rơi bầm tím cả tâm hồn
Em sẽ hiểu nỗi đau sưng mí mắt
Những chiều tàn anh quỳ lạy hoàng hôn
Giữa đồng gió tê phù màu năm cũ
Mẹ vẫn ngược xuôi ngõ ảo thời gian
Câu kinh kệ mặc trầm nơi hoài niệm
Chốn linh thiêng âm lạnh buốt niết bàn
Gỡ bỏ suy tư chạy trốn nhịp đời
Tháng Chạp rêu phong ngủ vùi quên lãng
Cọ rửa trôi những phiến buồn năm tháng
Để trời tơ rạng rỡ sắc xuân cười.
 
TÂM TRẠNG CỦA TRỜI!
1
Hình như tâm trạng của Trời
Còn vương vướng chuyện nợ lời nguyền xưa
Sáng thơm nắng, chiều đắng mưa
Buồn khê bất chợt rớt trưa nơi nào
Đi tìm trưa ở hồn ao
Chỉ nghe tiếng dũi cồn cào sóng bơi
Đi tìm xóm tiếng ve rơi
Hàng tre cưa gió rối bời thời gian
Hoàng hôn ám ảnh chiều tàn
Du dương vỡ mộng núi đàn mây bay
Thăng trầm nốt ánh sáng ngày
Cung mùa giao cảm thèm say màu người.
2
Thì ra tâm trạng của Trời
Sợ ta nhớ mẹ lệ đời bầm đau
Yêu thương hùn hạp với nhau
Giữ ta ở lại ươm màu tình quê
Gỡ mùi chinh chiến trở về
Thơm niềm kiêu hãnh lời thề với sông
Gối lòng biển mẹ mênh mông
Càng thương đời mẹ ngóng trông mỏi mòn
Đếm đau thương - những mất - còn
Nhưng không để mất nước non của mình
Mỗi ngày hỏi ánh bình minh
Hồn thiêng người lính lặng thinh chốn nào?
 
TÁT HOÀI KHÔNG CẠN CÔ ĐƠN
Con không còn mẹ để về
Lệ buồn rấm rứt bóng quê nhạt nhòa
Bao năm hồn chẳng đơm hoa
Bướm, ong nhạt chán lân la làm gì
Đường đời gai góc con đi
Còn đâu mẹ đỡ những khi ngã lòng
Số trời vận kiếp long đong
Tát hoài không cạn được dòng cô đơn
Thời gian bạc trắng tủi hờn
Bình minh nhớ mẹ giấu cơn khóc thầm
Giờ con tóc đã hoa râm
Vẫn lênh đênh biển thăng trầm lao đao
Đêm nằm con gối ca dao
Giấc mơ thèm tiếng ngọt ngào mẹ ru.
 
THỜI GIAN RU NHỚ
Mẹ ngồi giặt gió bờ sông
Hàng cây say nắng trổ ngồng tiếng ve
Buồn trôi sạt lở trưa hè
Bên bồi mắt sóng đỏ hoe ngóng chờ
Ngược dòng vớt nhặt tuổi thơ
Lắng trong kỷ niệm ước mơ vẫn đầy
Sông xưa dáng Mẹ hao gầy
Bạc phơ mái tóc trộn mây cuối trời
Thời gian ru nhớ tôi ơi
Ngả vào lòng Mẹ cõi đời bình yên.
 
TỰA VÀO NHỚ MẸ!
Mỏi đêm thức trắng một mình
Đo trăng cao thấp, đo tình đầy vơi
Kéo hồn đo dạ biển khơi
Đo luôn cả tấm lòng trời đục trong
Nhưng không đo được lưng còng
Cuộc đời của Mẹ long đong nổi chìm
Ngước đo nỗi nhớ lặng im
Chỉ nghe nước mắt con tim bồi hồi
Mẹ đi đi mãi mãi rồi
Làm sao đo được mồ côi ngập tràn
Víu đo tiếng gió thở than
Nỗi đau càng chất ngút ngàn bơ vơ
Thương đời quở trách câu thơ
Không cho con gọi mộng mơ giữa trời
Con mong gặp Mẹ chút thôi
Tựa vào nhớ Mẹ ấm rồi lại xa
Ai đang còn Mẹ, còn Cha
Làm sao hiểu được ngôi nhà cô đơn
Đêm đêm giấc ngủ chập chờn
Xót xa ý nghĩ đắng cơn mưa lòng
Soi đời con ước, con mong
Đi tìm hơi ấm khắp vòng trần gian
Chỉ nghe hương núi lụi tàn
Đại dương sóng tủi khóc than lụt trời...
 
XIN ĐỪNG HỎI...
Xin gửi cả mùa xuân về quê mẹ
Chỉ giữ trong tim nỗi nhớ cồn cào
Trời Sài Gòn tia nắng nhàn thong thả
Bên sắc mai vàng đón tết nôn nao
Đường phố rộng thênh ngập đầy hương gió
Cùng xuân đi em mang hết niềm vui
Tôi ở lại uống cạn dòng lặng lẽ
Bụi thời gian mờ phủ dấu chân người
Hương khói tổ tiên tôi thắp vào dĩ vãng
Đời xa quê hồn vẫn gửi quê nhà
Chốn linh thiêng xin trời tha thứ
Thân phận người ẩn khuất phương xa
Đừng hỏi vì sao tôi trói mình xứ lạ
Mắt lệ khô rong ruổi áng mây trôi
Một lần xa quê ngàn lần thấu hiểu
Người đi xa sao không thấy xuân cười!?
 
XIN TIẾNG CHUÔNG MỒ CÔI
GÕ VÀO HƯ VÔ
* Tặng các em, các cháu mồ côi, bất hạnh...
Cất tiếng chào đời Em bị bỏ rơi
xô dạt trôi  nước mắt và giông tố
khung trời tương lai khép lại
Gió nghẹn đắng bình minh tắt nắng
mây vô hồn lang thang xác xơ
Ngày chơi vơi lệ hoang rưng rức
nén nhang chiều vô vọng tiễn hoàng hôn
Lời ru vô hình đưa nôi lòng nhân ái
mắt thời gian khô sạm nứt nẻ hạt sầu câm
Màu cô đơn loang lổ
Trước mặt em trùng trùng núi khổ
rừng đời âm u
Ngày mai em đi con đường nào
khi cơ thể chỉ còn sót lại giọt mồ côi
Tình mẫu tử là điều hoang tưởng
Dù không muốn em vẫn phải trầm mình vào biển khát
tự ru số phận mặn chát kiếp người
cầu nguyện lòng nhân từ của Chúa
để màu tình không trắng bạc như vôi
Cảm ơn Đấng tối cao không trừng phạt kẻ vô tội
làm nứt vỡ sự bình yên được tồn tại trên thế gian
dù có lúc dại khờ đóng đinh hồn lên thánh giá
Xin tạ ơn Chúa che chở cho em sức mạnh niềm tin
Xin tiếng chuông mồ côi gõ vào hư vô
để thánh đường lung linh nhân từ
em biết mình còn có mặt trên đời.
  
XUÂN ĐỜI
Đón xuân đời sáu sáu
Đếm buồn vui khóc cười
Rủ ước mơ trẩy hội
Tô trời màu xanh tươi
Bắt chước ong tìm mật
Lạc duyên vườn hoa tình
Nhụy hương thơm quyến rũ
Ta say quên cả mình
Tích đầy tâm vô lượng
Trời, Phật đã thương ta
Ngọt thêm mùa xuân mới
Tim lòng mãi nở hoa.

Huy Tưởng

  Chiều tĩnh vật   Chiều đã ngấm sâu dưới mái Em nghe không chất ngất tiếng hoàng hôn giập vỡ những cánh mây hiền giả những kè đá cam lò...