Monday, June 1, 2020

Trung Chinh Ho 5


LỜI CỦA SÓNG
( gởi về nơi xa xôi MTHL,HNT,TU,TĐ.. quý mến.)
Xin được thở.cạn cùng.hương của đất
Quê nhà ơi.tiếng gọi lạc bên trời
Bầy cảm xúc bám vào đêm ác mộng
Giữa muôn vàn bí ẩn cánh sao rơi.
Xin được ngủ.dưới vòm ru nguồn cội
Từng âm ba.lục địa vẫn kêu gào
Miên miết gió.rừng san hô rỉ máu
Con sóng hờn.ngược nước. bủa lên nhau.
Xin cúi xuống.một lần đau. bội tưởng
Mộng hoàng triều thanh sử dễ hồ tan
Xin nuốt lệ.chảy đầy cơn huyết vận
Khúc ca cầm.ngân lạc phím thời gian.
Nghe tiếng hú mấy tầng âm vọng lại
Bước chân người đã định dấu giang san.

MẬT ĐƯỜNG
Sau một lần ly cách
người bỏ lại chiều từng sợi nắng hẩm hiu
trải những ưu tư trên lối về cỏ úa
từng ước mơ đã chết đang dần thối rữa
tôi ướp nỗi buồn trong hương vị mặn đắng của thời gian
mùi của niềm tin đã lụn giữa tro tàn
tôi đi nhặt từng mảnh vỡ của chiếc lồng quyền quý được dệt bằng những sợi tơ đã mục
đậy không vừa bao sự thật
chưa phải là mùa thu mà ngoài kia lá đã rụng tự bao giờ..
Mưa lại không về
giọt lệ không đủ mềm cho những cuộc tiễn đưa
tôi đành chép phận mình trên luống cỏ
ngày đang tới và yêu thương còn hẹn hứa
cho nhân gian mòn mỏi một câu chờ
Tôi đi qua ngày nắng lửa
những chiếc bóng lạc loài không vẫy nổi một bàn tay
đâu đó, những dấu chân nhiễm trùng thở dốc
những vần thơ ngộ độc
đang nhảy múa trên mật đường danh vị.

MÂY ĐÃ MÙ TRÊN CAO
Gùi nỗi nhớ lên cao
Mang nỗi buồn xuống thấp
Mùa đã dậy thiên tai
Thổi qua đời ly cách..
Em gói lòng cô quạnh
Trải lên ngày mù sương
Bàn tay nào thắp lửa
Sưởi ấm một hoàng hôn..
Lá non rồi lại úa
Mùa xanh rồi lại phai
Mắt em còn soi thấu
Sầu ta đã sông dài..
Không ai.không còn ai
Chiều loang bầm dấu nhớ
Hương tóc nào thôi bay
Mưa nhòa trên tháp cổ..
Còn ai về cuối phố
Ta như ngọn đèn chờ
Năm năm lòng như đã
Chết trên ngày tháng tư..
Thôi em.đừng nhớ nữa
Cơn bão đời qua mau
Thôi em.đừng lệ ứa
Mây đã mù trên cao.

MỘT NGÀY BỎ LẠI
Ta thở theo ngày sương hấp hối
Chừng như nắng đã cạn phương này
Ô hay.mây xám tan thành khói
Quyện lấy đời ta.một sớm mai..
Vẫn bước ta mòn dấu tuổi thơ
Về thôi.mót lại tiếng ru trưa
Mẹ ơi.gió bụi mù phương đó
Nắng đã gầy hao.mưa ốm o..
Vẫn bóng chiều hoang.tàn xác lá
Phố thầm rơi lạnh những hồi chuông
Áo em tím cả mùa hoa dại
Nhuộm cả hoàng hôn.một sắc buồn.
Thôi.chỉ còn nhau.mộng dưới đêm
Mặn nồng xưa.lạc dấu bên thềm
Ô hay.trăng đã neo ngoài nội
Một bãi bờ ta.một bến em...

MÙA CỦA CHIA LY
Mùa đang trôi người đang trốn chạy
ẩn mình vào câu hỏi bên lề thân phận
Ngoài kia hạt bụi bay
cũng mang mầm ly tán
Mẹ thiên nhiên đang khóc những bầy đàn
Người không thể tiễn đưa người
lòng quạnh với khói nhang
gió không kịp thở
mà mây còn bay mãi về phía những hoàng hôn
Thế giới đang ca lên
từng điệu thức đã mòn
Chiếc khẩu trang đang lắng nghe
trong phiên ngày phán xử
Mùa của chia ly
đang nói lời tự thú
Hãy trao hết yêu thương
kẻo không còn kịp nữa
vì cuộc sống vốn vô thường

NGÀY ANH BIẾT YÊU EM
(nhớ lại ngày 8/3 xưa)
Dìu nhau thôi em nhé
Ngày đã mù bão dông
Bàn chân ta vẫn ấm
Đi qua miền ăn năn
Yêu thương nào đã chín
Nỗi nhớ còn nguyên xanh
Thôi em đừng bịn rịn
Lỡ mai đời vắng anh
Ngày anh biết yêu em
Khổ đau thành mật ngọt
Đắng cay rồi cũng quen
Biết chi đời sống khác
Khóc một lần cho hết
Những tội tình đã vây
Yêu một lần cho trót
Tháng năm còn chưa phai
Rồi mai em mắt úa
Anh cũng già theo đêm
Đi qua thời dâu bể
Anh còn gì cho em
Một chút tình trễ muộn
Níu theo mùa đang trôi
Ngày qua như gió cuốn
Trên dốc đời chơi vơi
Bên nhau tình chưa mõi
Biết chi đời hư hao
Dẫu mai không còn nữa
Mình hẹn nhau kiếp nào
Ngày anh biết yêu em
Cánh hoa đời chợt nở

NGÀY ĐÃ MÊNH MÔNG
Người đi như nắng
Khuất trong chiều phai
Người đi như gió
Rung trên thân ngày
Tình đã như mây
Bên trời vạn dặm
Tôi tìm bóng tôi
Trên bờ đá xám
Năm cùn tháng cạn
Còn lại thân này
Vui chưa kịp tới
Buồn đã giêng hai
Riêng một góc trời
Mùa xanh lá rơi
Chạm vào nỗi nhớ
Trên ngày tháng vơi
Em còn phương ấy
Tình vẫn quanh đây
Bàn chân rất nhẹ
Về khua đêm này
Mùa chưa phai lá
Ngày đã mênh mông
Đời như hạt nắng
Tan vào hư không

NGHE LẠNH Ở BÊN TRỜI
Tiếng gió hú bên trời rung tro bụi
Mùi càn khôn nhuốm lạnh những hồi chuông
Ngày tiếp diễn kịch trần xanh mặt nạ
Lần theo nhau hối hả những vai tuồng
Còn sót lại tiếng cội nguồn ta thán
Nẻo quay về giấc mộng đã cô đơn...

NGHE TRONG GIỌT MÁU
Trèo lên con dốc thời gian
Nghe trong giọt máu chảy quàng xiên đêm
Bóng ai.lạc trú bên thềm
Đợi mai.hiện thể.nên tiền kiếp tôi.
NỬA VẦNG TRĂNG
Người đi.nắng đã chia đôi
Nửa trưa đắm lụy.nửa trôi nổi chiều
Nửa vầng trăng.khuyết vào yêu
Tàn đêm mị mộng.tình khêu nguyệt rằm.
VÀNG THÊM LỤA ÁO
Vỗ về.mấy tuổi nguyên thâm
Ngùi trông bến hẹn.dấu dầm hoa niên
Vàng thêm.lụa áo mơ em
Lạc vào hương tóc.sợi hiền thục xưa.
TRÔI TRONG MẮT BÃO
Nhớ nhau.ngồi nắn lại mùa
Bạn ơi.rừng đã tàn chưa.lối về
Biển trào.lọn sóng điên mê
Trôi trong mắt bão.câu thề Gạc Ma.
HẠT NẮNG TAN THEO
Lỡ mùa mưa rụng so le
Mái thưa hiên dột buồn se thắt.chiều
Cũng vừa.hạt nắng tan theo
Trên cây lá nhớ về heo hút rừng.
TRONG THĂM THẲM
Lối về thiên ý quay lưng
Biển trào sóng thở gió hừng hực qua
Nghe đâu lạc tiếng tù và
Trong thăm thẳm cõi ta bà ru đưa.
CÒN MỘT LẦN NÀO
Đong đo ngày tháng lũy thừa
Thặng dư nỗi nhớ cũng vừa đớn đau
Với nhau còn một lần nào
Chút hương lửa muộn vẫn ngào ngạt bay.
ƠN ĐỜI
Ơn em.áo mỏng.vai gầy
Chở tình tôi.nặng.cho đầy đa đoan
Ơn đời.gió rót.mưa chan
Nghìn xưa sau.vẫn còn bàng bạc.yêu
MÙA XƯA ĐỨT CHỈ
Vô tư ngồi quấn lại mùa
Có con chim nhỏ về thưa thốt rừng
Rằng mây gió đã qua phân
Mùa xưa đứt chỉ lá ngần ngại bay.
LẮNG NGÀY
Về đâu hồn bụi cát này
Trong thăm thẳm cuộc đời tai biến người
Lắng ngày còn bấy tăm hơi
Buồn sân lấn mộng cho rời rã thân
TRÊN TẦNG LÁ KHÔ
Thắng tư cúi xuống thật gần
Con chim sẻ nấc trên tầng lá khô
Tiễn ngày mây chít khăn sô
Xác hoa lạnh dưới chân mồ hoang xưa
LAO ĐAO CON NƯỚC
Sông ơi đời cạn bãi bờ
Lao đao con nước đã đờ đẫn trôi
Ngậm buồn con cá quên bơi
Thất thần cơn gió về thôi thúc ngày.
BỐN PHƯƠNG BỤI CÁT
Ưu tư che khuất mặt người
Mù sương ám muội còn đôi mắt.buồn
Ẩn mình tựa bóng tà dương
Bốn phương bụi cát còn đường đột rơi.
NGHE TRONG SÊN PHÁCH
Cầm bằng chẳng có tôi.ơi
Chút thân bé mọn cũng ngùi ngậm đau
Cầm bằng lạc phím ly tao
Nghe trong sên phách nhịp trào suối khe.
CÁCH LY
Thôi em ngày đã tang mê
Chìm trong giọng gió lời thê thiết người
Bưởi bồng đã mõn cuộc chơi
Cách ly tình vẫn đầy hơi hướm mình.
LẠNH HƠI KÈN
Ván đời đã mục thân đinh
Cơn mơ rỉ sét cho bình thân đêm
Saxophone lạnh hơi kèn
Thổi lên bi khúc cho biền biệt nhau.
ĐƯỜNG TRẦN BỤI CÁT
Chim bay ngược hướng lạc đàn
Một bầy cá lội cũng vàng vội xa
Đường trần bụi cát bay qua
Xót hai con mắt trông là lạ nhau.
VỀ THEO DẤU NHỚ
Lời nào đã mõn âm hao
Tình tao tác gió cho đào hoa bay
Chút yêu cũng nặng ơn dày
Về theo dấu nhớ còn bày biện em.
NẮNG ĐÃ SANG MÙA
Thì thôi núi cạn sông mòn
Cho nhau đến hết những buồn vui xưa
Thì thôi nắng đã sang mùa
Cho thương nhớ vội về thưa thốt mình.
TÀN KHUYA CÒN BUỒN
Gọi người bia đá lặng thinh
Thấy trăm năm đã nên hình tượng kia
Theo trăng mấy tuổi quên dìa
Mà bao mộng mị tàn khuya còn buồn
TRỞ GIẤC
Rót chiều vào chén buồn tôi
Nghe mưa khản tiếng gọi mời mọc em
Bỗng thèm một nụ hôn quen
Cho đêm trở giấc.nỗi nghèn nghẹn khuya
GIẤC MƠ TRỔ NỤ
Cầm bằng cá lội lia thia
Chưa xa vũng nhớ đã lìa đầm thương
Giấc mơ trổ nụ trong vườn
Thần tiên ở lại cho tường tận yêu
THĂM THẲM GIÓ
Mây chan giọt nắng vào chiều
Trong thăm thẳm gió còn đìu hiu cây
Có con chiêm chiếp gọi bầy
Chút tư tương vẫn còn hoai hoải lòng
CÕI SA MÙ
Người còn ngăn núi chia sông
Tôi đau đáu chảy một dòng hạ lưu
Tràn lan khắp cõi sa mù
Tuyệt nhiên định phận cho từ tạ nhau
LẠC TRÔI
Cát bụi bay.tàn theo mùa thiên địch
Lối về xưa.ngơ ngác những hàng cây
Đời vô vọng.vin theo ngày công nghệ
Hồn lạc trôi trong không sắc biện bày..
CƠN LỐC
Khi cơn lốc thổi qua miền thủ đoạn
Cả bốn trời đại nạn.đứng xơ rơ
Trong phút chốc.mòn hơi mùi hoang dị
Cuốn theo người chìm xuống đáy hư vô

NHÀNH QUẾ LAN XƯA
Ơi, một nhành Quế Lan buồn.chợt nở
Giữa lòng đêm đã chết một cơn mơ
Trong vô vọng.mùa phục sinh đã gọi
Một hồn đơn.xiêu lạc mấy bến bờ.
Đêm trầm tưởng mùi Quế Lan vẫn ngát
Trong vườn xưa đã úa với mây ngàn
Ơi, cỏ lámột đời sương thanh thiết
Đắp lên mùa xanh biếc cả thiên nhiên.
Ngày hương sắc nhành Quế Lan đã tím
Mưa bên trời.đã ướt áo Ô Môn
Ta chim khách bay mù không tán trọ
Hót nên lời lẻ bạn cuối đêm sương.
Tiếng chuông nguyện.giữa đời nhau.chợt tắt
Trong vô cùng còn se sắt một làn hương

NỖI BUỒN
Người bỏ lại nỗi buồn thiên niên kỷ
Ta chia nhau từng mảnh vá ngộ trùng
Trải thân phận trên đường ray bất nhiệm
Những con tàu gãy nhịp phía sau lưng

Ở GIỬA THÁNG BA

Thơ Trung Chinh Ho nhạc Dung Huynh
Hát cho một tháng ba trên những cánh đồng quê hương hạn hán vì thiếu nước và cho thế giới lầm than trong mùa dịch
Tháng ba buồn như con sâu co ro nằm trong tổ kén,giọt nắng chơi vơi mà cơn mưa còn xa cuối chân trời.Ngày nắng cháy trên con đê hậm hực mặt đất nóng nung dấu chân thân cò lặn lội.Con gió nóng từ muôn kiếp đã xô tràn bờ để mây trắng lưng trời hàng cây xơ xác bên người có con đò nằm thở dốc ở bến sông buốt lòng một vết thương ruộng đồng mặn chát thê lương và con trâu nhai chiều trong nổi cô đơn
Tháng ba về còn đôi chút nồng nàn bên trong chiếc khẩu trang em cho tôi giấc mơ tình yêu vỗ cánh trong cơn khát tháng ba lòng như tàn úa.Ngày đang sốt vì Covid đã xô tràn bờ từng con phố vắng im lìm từng đêm tiếng khóc đi tìm,nghĩa trang buồn chẳng còn mảnh đất để chôn buốt lòng một vết thương đời người một kiếp mong manh cầu xin con người thoát kiếp tội tình

Ở GIỮA THÁNG BA
Tháng ba buồn như một con sâu
co ro ôm mình trong tổ kén
nắng còn chơi vơi
cơn mưa bặt vô âm tín ở bên trời
ngày nứt nẻ một triền đê
ngun ngút khói
mặt đất bỏng dấu chân cò lặn lội
buốt lòng một vết thương
con trâu già nhai chiều trong nỗi cô đơn
người đi
thấm mặn dấu chân ngày liêu xiêu từng cuống rạ
Mây trắng lưng trời
hàng cây xơ xác lá
con đò nằm thở dốc ở bến sông
cơn gió nóng đã tràn bờ
Tháng ba, còn lại chút dịu dàng
đằng sau chiếc khẩu trang
em ươm vào giấc mơ tôi trổ nụ
tình yêu chưa kịp xanh mà lòng như đã úa
giữa khô cằn.rạn nứt của tháng ba
ngày đang sốt và đồng xưa đang vật vã
Thôi, hãy chờ một sớm mai nào sắc trời yên ả
có cơn mưa nồng nả rớt quanh đời
Hỡi đồng bằng thương nhớ của tôi ơi..

PHỐ SỐT
Cửa lại khép giữa khuôn ngày trầm mặc
Phố mê man đường lạnh bước chân người
Trong dự cảm cái hắt hơi thời đại
Rơi trên ngày xám xịt cuộc chia phôi

SỰ LẶNG IM MÀU TỐI
Trong thinh lặng những bàn tay mọc nhánh
Trong vô biên tiếng gọi đã xanh mầm
Trong mơ tưởng đã xám màu duy thức
Trong đợi chờ đã hẹn phía trăm năm.

SỨ MỆNH THƠ
Khi biến cố đang dần rơi vào thảm họa
và bạo cuồng đã làm những ước mơ xiêu ngã
trên vết bầm sỏi đá thơ lại gieo neo
thành chỗ tựa của tâm hồn.
Khi con chữ sật sừ chưa thể lập ngôn
những giả thiết phủ mờ lý trí
bao niềm tin tự kỷ
thơ hôn mê hoá cung bậc phúc âm chiều
Khi những dối lừa giết chết cả tình yêu
bao tội lỗi đã ươm mầm chia biệt
trong sự lặng câm thảm thiết
thơ lại ngân lên từng điệu nhớ nhiệm mầu
Khi nỗi buồn cọ xát với niềm đau
những ký ức va vào đêm dị mộng
giữa hoang mù tuyệt vọng
thơ lại rung lên từng góc tối khêu đèn
Thơ một mình lặng lẽ bước ra đêm.

TÂM KHÚC
...59...
Vẫn đời..điểm phấn tô hương
Vẫn liêu xiêu bước.dặm trường nhiêu khê
Mê cung lạc lối đi.về
Sắc.không quyện kín tư bề hôn hoang..
...60...
Vẫn ta..theo dấu địa đàng
Vẫn mây xuống thấp che ngang đỉnh trời
Vẫn ngày hiếm muộn cơn vui
Vẫn đêm thắp mộng.rã rời giấc khuya..
...61...
Về thôi..bóng gọi sau hè
Hồn hoang lạnh.đứng bên lề nhân gian
Về thôi..trăng đã lên ngàn
Đất im.khói tỏa.gió tràn đêm sâu..
...62...
Về thôi..mùa vẫn mưa ngâu
Mùi thương nhớ vẫn cơ cầu nghiệp duyên
Buông không đành.bỏ sao quên
Phù sinh trở giấc cõi huyền âm xưa...
Tản mạn Nguyên Tiêu
NỤ RẰM
Ôm đêm chạm một nụ rằm
Câu thơ cởi áo nghe nồng nả khuya
Ví dầu trăng có hôn mê
Con tim vẫn nhịp câu thề thốt yêu..
TRĂNG XUỐNG
Tìm em mõi gối câu thơ
Bấy nhiêu con chữ buồn lơ láo nhìn
Trăng vừa neo xuống cuộc tình
Nghe đêm trở giấc còn hình dung em..
ĐỢI
Đêm sâu đã cạn thơ đề
Biết em nơi ấy còn kề cận trăng
Nguyên Tiêu lộng bóng nguyệt rằm
Có tôi em đợi thành trăm năm mình...
TÀN THU RỚT HỘT
Cảm ngày chiều hắt hơi mưa
Con tim ẩm sốt còn chưa ráo buồn
Tàn thu rớt hột mưa luôn
Hoàng hôn chớm mộng. thiên đường mù đêm.
NGHE THIÊN THU GỌI
Ngộ thời hát với vô biên
Nghe thiên thu gọi trên miền cỏ non
Chảy vào nhau một nỗi thương
Nỗi đau hoang trú vào nương náu đời.
ĐỤC TRONG NGUỒN CỘI
Soi mình một nhánh sông trôi
Đục trong nguồn cội đầy vơi ngọn sầu
Nửa hồn đã gửi ngàn dâu
Về thương lấy nửa nhịp cầu tôi qua.
MÙA HOA XUỐNG NGÀN
Áo bay đến rớt chiều tà
Người đi gom cả mùa hoa xuống ngàn
Buồn tôi ấm lạnh chưa tan
Chút hương phấn rã còn vàng vội rơi.
NỖI ĐAU THIÊN DỊCH
Chiết chiều ghép mộng vào đêm
Nghe trên nhánh khổ trổ mềm nụ khuya
Hay đâu ngày tháng lặc lìa
Nỗi đau thiên dịch còn chia sớt cùng.
TRẦM CA
Về thôi ngày đã muốn trùng
Phía bên trời gió mấy tầng.hỗn mang
Trầm ca một khúc địa đàng
Ngàn mi sót lệ khóc hàng hàng mưa..
TÀN SEN MẤY ĐỘ
Vàng lên sợi nắng hoang xưa
Tàn sen mấy độ người thưa thớt.về
Vẫn ngày ngăn ngắt cơn mê
Soi vào nhân ảnh buồn thê thiết người..
LẠNH MỘT CHỖ NGỒI
Bốn bề chạm lấy bóng tôi
Hoang vu lạnh một chỗ ngồi tịnh nhiên
Đường trần phơi nhiễm vô biên
Cơn mơ ly cách tự tiền kiếp gieo

THAO THỨC VỚI QUÊ XƯA
I.
Nghiêng chiều nhạt bóng thân đê
Hồn quê trải chiếu.bên lề cỏ non
Hoàng hôn cay mắt khói vờn
Tiếng con cúm núm gọi mòn mỏi ai
II.
Về theo vạt nắng hoang bày
Ngày trơ cuống rạ hoài thai nỗi buồn
Đường cày luống nhớ khai mương
Tháng năm mẹ đã ngàn sương gió rồi.
III.
Võng ru thơ ấu ngủ vùi
Con sông Cái chảy vào tôi thẩn thờ
Hàng bần de.nhánh hoang sơ
Bóng cha nhuộm xuống bãi bờ da nâu
IV.
Thắp lòng con cúi đêm sâu
Hong vào nước mắt hoen màu rạ rơm.

VẪN CHỜ
Chờ nhau.từ muôn kiếp
đến kiếp này chờ thêm
biết bao giờ tương ngộ
mà chân cứng đá mềm.
Cỏ úa thầm đợi sương
anh chờ em vời vợi
cỏ còn xanh lại chiều
anh hoen màu của tối.
Mây một đời trôi nổi
cũng gặp ngày mưa sa
anh.chồn chân bóng núi
chờ em cuối giang hà.
Ngày bình yên như đã
gần lắm với cơn dông
chờ nhau vàng chiếc lá
rụng xuống buồn.chưa khuây.
Thì thôi sông vẫn chảy
núi vẫn mòn trên cao
Em.vẫn hoài hương sắc
về tận phía xa nào.
Từ ngàn xưa bụi cát
còn chờ nhau chờ nhau

VẪN LÀ
Tôi rót tôi.vào chén đắng
Nhâm nhi.cho cạn bầu ngày
Ngó ra.chiếc cầu đã gãy
Vẫn là.người đã ra đi..
Tôi vẽ tôi.hình tự kỷ
Miệng cười.mà mắt rưng rưng
Xếp vần.lên trang bí sử
Vẫn là.thơ mới lâm chung..
Tôi cách ly mình.với bóng
Mà đêm cứ gọi tôi về
Nỗi nhớ trên dây thòng lọng
Vẫn là.tròn dấu hư không..
Tôi cất tôi.vào giấc mộng
Còn nghe bốn phía.gọi mời
Những bước chân đời khấp khởi
Vẫn là.những bước chân xiêu..
Tôi hát về tôi.ngọng nghịu
Một bài tự sự.vô hồn
Tiếng nhạc lưng chừng.lạc điệu
Vẫn là.một khúc bi thương..
Tôi vẫn là tôi.trễ muộn
Trú vào năm tháng cô đơn

VỀ ĐÂU
Ta về đâu đất trời mê mỏi
Hoa đã tàn trên ngày tháng vơi
Thời cô-vi buồn như sương khói
Tiễn đưa người từng chiếc lá rơi..
Ta về thôi ngàn mây đã xám
Trên lưng chiều nhuốm một màu tang
Em có đợi cùng ta khúc hẹn
Thắp lên ngày một chút mê hoan..
Ta về đâu mùa đang nghẹn thở
Buồn ẩn mình cõi nhớ riêng nhau
Đường thao thức đèn khuya mất ngủ
Chờ ban mai cơn gió nhiệm mầu

XUYÊN
Tôi đi xuyên qua tôi
nghe cơn gió đưa nôi đầy móng vuốt
Ngày xuyên qua ngày
chân thời gian chậm bước
mây trắng lại quàng vai
Trăng xuyên qua đêm..
để lại những ánh sao mang hình tia chớp
còn dán những mệnh số lên mảng tường trời
Những ảo cảnh chập chờn gọi ước mơ khuya
Ngộ hạnh xuyên qua khổ đau
mê ái nhạt màu
lửa vẫn cháy đỏ hờn giá lạnh
Kỷ niệm xuyên qua nỗi nhớ
bỏ lại đằng sau một vũng tối
cô đơn gục đầu trầm uất với yêu thương
Cảm xúc xuyên qua từng con chữ
chiếc bóng lặng nhìn
Thơ vô tự trang giấy nằm im
nghe những giọt tim loãng nhip
ứ đầy tạp niệm chảy tràn.

Trung Chinh Ho 4


ÁM TƯỞNG THU
Có một nỗi buồn.đứng đợi
Đêm qua.trăng vải bên thềm
Có một điều chi chưa nói
Tận cùng sâu thẳm.lặng im
Có một niềm tin.bỏ đi
Trắng trời.mây bay vào tối
Những bàn tay.kẻ vô nghì
Xô ngã núi sông.nguồn cội
Có một ngày mai.lạc lối
Người đi.chẳng kịp quay về
Những bàn chân.mòn ước thệ
Cạn cùng.theo dấu u mê
Có một đời tôi mục rã
Trên dòng nước chảy điêu linh
Hẹn với rừng cây bỏ lá
Rơi.theo năm tháng.tội tình
Có một mùa thu.rất lạ
Nổi.chìm qua mấy hồi kinh

BÀI GỬI THEO NGƯỜI
Em đi. bỏ cỏ cho sương
Cỏ cam phận cỏ sương còn mù sa
Em đi bỏ lại cho hoa
Những bông thắm đỏ.tím nhòa hương xưa
Em đi trả nắng cho mưa
Nắng chưa kịp đến mưa vừa tả tơi
Em đi bỏ lại cho tôi
Cơn vui hiếm muộn buồn vời vợi thêm
Em đi trả nhớ cho quên
Còn bao nhân ảnh đã nêm trong hồn
Em đi trời bỏ mây luôn
Sao rung mắt tối đêm buồn trăng lu
Em đi trời đất tương tư
Bỏ tôi lạc giữa sa mù nhân gian.

BÁM
Ngàn mây ủ dột bám trời thất sắc
Nghe gió hư vô thổi rát mặt người
Từng bất trắc bám vào tia hy vọng
Trong tận cùng tiếng gọi đã khan hơi.
Buồn như thể bám vào hơi thở cạn
Giấc khuya dài ru lạnh mấy tầng đêm
Lời kinh nguyện bám vào nơi ẩn trú
Giữa kinh hoàng mơ tiếng dịu dàng em.
Ơi, hạt bụi bám vào trong lòng mắt
giọt lệ nào thầm khóc mẹ thiên nhiên.

BẤT NGỜ
Bất ngờ.ôi kéo tôi lui
Giữa một vòng xoay luân hoán
Những dấu chân mòn dĩ vãng
Tạc vào năm tháng đền đài
Bất ngờ còn tôi ở lại
Hoà trong biển mặn cô đơn
Mệt nhoài chan vào hơi thở
Đắng cay nuôi lấy phần hồn
Bất ngờ còn một nụ hôn
Hoá vào tim đau hột máu
Ươm một đời cây yêu thương
Nở thành cánh hoa nương náu
Bất ngờ ta vẫn còn nhau
Dẫu ngày dài thêm ly cách
Bóng tối ru lời biện bạch
Cho ta trở giấc đêm dài
Bất ngờ buồn tới hôm nay
Đi mót niềm vui hiếm muộn
Trên cao một vầng mây ám
Đưa nhau từng bước chân ngày
Bất ngờ đời như thất tán
Trên ngàn bụi cát đương bay.

CẢM NGHĨ SỚM MAI
Ngày sẽ nắng cơn mưa thôi sùi sụt
Bão quanh đời sẽ tạnh lốc cô-vi
Thương lối cỏ trên đường hoa gai nhọn
Phía xanh mùa giục giã bước chân đi

CÒN ĐÓ CUỘC TỪ LY
Tôi gùi tôi qua dốc thiên tai
Mà nghe bên núi lạnh chân ngày
Mà nghe trong gió lời Covid
Gọi đến muôn trùng cuộc trả vay.
Tôi bỏ tôi vào trong hộp đen
Trầm tư hơi thở nặng ưu phiền
Lênh đênh với nỗi buồn thương tật
Chìm dưới mơ hồ một tuổi tên.
Ngoài kia sấm dậy trong lòng mắt
Che nỗi u hoài với cỏ cây
Yêu thương đã sẵn lời san sẻ
Mà cuộc từ ly sớm dọn bày

CÒN MỘT CHỐN NÀY
Ta ở nơi nào lạc chốn đây
Một trời sáng tối dựng thân ngày
Một trời hư ảo quanh đời thực
Mà cuộc sinh tồn.mấy trả vay.
Ta đến đây rồi chân vụn bước
Một vòng mê lộ một vòng đua
Ơi  ta sống với thời thổ tả
Thất tán đời qua những giấc mơ.
Ta đến đây rồi cao đỉnh dốc
Khoác chiều khinh bạc một màu mây
Gom đau thương lại chôn ngày cũ
Mà khối tình riêng chẳng lấp đầy.
Ta đến đây rồi.thung lũng ơi
Một thời dâu biển cũng đầy vơi
Nghe trong cơn sóng lời thiên cổ
Vỗ suốt đời ta mộng vỡ đôi.
Ta đến đây rồi ta đến đâu
Muôn nẻo dầm thân.một lối về
Chênh chếch trăng nghiêng bờ cỏ rối
Người vẫn chờ nhau giữa bến mê.
Ta đến đây rồi không trở lại
Mài vết thương.mòn những dấu tay
Chia nhaumột mảnh tình đã rạn
Rồi thắp đời lên tạ đất này
CÒN THẤY MỘT TRI ÂM
Ta thấy em giữa mang mang tiền kiếp
Từng hạt mưa ân sủng rớt quanh đời
Ta sương giá đọng mềm trên lá cỏ
Em chan vào những hạt nắng tinh khôi..
Ta thấy em trong vô cùng ảo ảnh
Trên vai thơm chở nặng những ưu phiền
Trên mắt biếc chưa phai mờ dấu lệ
Đôi bàn tay thắp mộng giữa đêm đen..
Ta thấy em bên chiều loang sắc nhớ
Buồn quanh đây nhuộm tím áo hoa mơ
Những sợi tóc cột vào đêm lạc mộng
Chút hương thầm chảy xuống nỗi đau xưa..
Ta thấy em trên mấy tầng huyễn tưởng
Ngày không dưng bỏ lại nửa câu thề
Nhặt không hết những chờ mong đã chín
Em có về qua mấy nẻo sơn khê..
Ta thấy em khi mùa xanh đã úa
Những đời cây rũ bóng xuống chân ngày
Xin cạn hết những lời nhau đã chuốc
Tình cũng vừa sầu nặng xuống hai vai..
Thôi em nhé.đường vui không hẹn lại
Lòng-đã-nhau.thân ngựa sớm xa bày...

CÚI XUỐNG
Xin ru nốt những lời ru nguồn cội
Mang yêu thương về ngủ dưới tàng cây
Xin cúi xuống một lần đau thế kỷ
Rồi im nghe tiếng chim lạc kêu bầy.

ĐẤT KHÁCH
(viết cho em tôi.T.U.và người bạn phương xa M.T.H.L)
Ta ở bên trời sương tuyết trắng
Quê nhà muôn dặm.nẻo mây bay
Ngước mắt thêm đau lòng cố thổ
Ngùi trăng thơ ấu đã vàng phai..
Lòng gởi theo chiều xanh nước biển
Nghìn trùng sóng vỗ tựa lời ru
Lắng trong vô tận lời của gió
Se thắt ngày đi.khúc niệm từ..
Thao thức nghe đêm sầu trở giấc
Mộng vừa khép.hở một vòng tay
Nghe trong chăn gối còn hơi ấm
Mà cả hồn đơn lạnh chốn này..
Tóc nhuộm thời gian đã úa màu
Lối về lỡ hẹn một đời nhau
Nỗi nhớ hôm qua thành vết xước
Cho hồn chạm phải mấy lần đau..
Đất khách mưa vây hồn viễn xứ
Ta ngồi đếm lại mảnh buồn xưa
Con tàu đã khuất sân ga vắng
Có chở dùm ta nỗi hẹn chờ...

ĐÊM TƯỞNG
Đêm ảo tưởng phục sinh ngày sa đọa
Ta vô minh trụy lạc vũng tư trầm
Mùa thiên phái ngạt ngào hương phủ dụ
Núi ngàn che một đấng tối cao thăm

ĐI TÌM LẠI CỘI NGUỒN XƯA
Ta là ai.từ đâu đến
Làm tên chăn dắt nỗi buồn
Giọt lệ.nụ cười quánh đặc
Lặng thầm tiếng nói vô ngôn..
Đã trót làm thân cái kiến
Bò theo năm tháng ngu ngơ
Nhấm nháp men đời mật đắng
Lớn lên từ cái không ngờ..
Quanh ta đời như mắc cạn
Loai hoai.giành lấy buồn vui
Quanh ta đời như gặp nạn
Rồi quên đi cả đất trời..
Đã trót làm tên xà ích
Thồ bao oan trái mà đi
Ở cuối con đường bí ẩn
Ta còn ta.được mấy khi..
Đã trót sinh thời đại dịch
Tản thần mấy cuộc can qua
Sống với những ngày xa lạ
Mà quên một cõi ta bà..
Ta là ai.từ đâu đến
Nổi trôi giữa cuộc đời thừa
Loanh quanh.dốc mòn vạn dặm
Đi tìm lại cội nguồn xưa...

ĐỢI
Sợi nắng mong manh ngủ thiếp trên hàng cây đợi gió
Bản tin đầu ngày thất hứa với niềm mơ
Giọt máu hoang mang giữa buồng tim ẩn trú
Nghe điệu lý muộn màng gõ nhịp xuống hư vô.

ĐỜI NHƯ GIÓ
Đời như gió, trăm năm này
Một lần đến một lần đi
Đời như gió....
Không kịp hẹn, chân đã mòn
Tay đã mỏi giữa hoàng hôn
Những nỗi buồn không nơi trọ
Trăng cũng tàn, đêm cũng tàn
Ngày lữ thứ, đêm vô tự
Không bến bờ...
Con sóng vỗ lạc vào mơ
Tôi còn ở trọ
Nhớ câu hẹn thề
Rồi rơi đâu đó...
Cuộc đời như gió
Sẽ cuốn bay theo
Rồi ngã bên chiều
Trôi mùa đã héo
Những nụ tàn phai
Còn trong nỗi nhớ
Cơn đau mê dài
Ôi đời như gió...

ĐỜI NHƯ GIÓ
Trăm năm này
Một lần đến
Một lần đi
Không kịp hẹn
Đường diệu viễn
Chân đã mòn
Tay đã mỏi
Giữa hoàng hôn
Những nỗi buồn
Không chỗ trú
Trăng cũng tàn
Đêm vô tự
Ngày lữ thứ
Không bến bờ
Cơn sóng vỗ
Lạc vào mơ
Những vần thơ
Còn ở trọ
Câu hẹn thề
Rơi đâu đó
Đời như gió
Cuốn bay theo
Tình như đã
Chết bên chiều
Mùa đã héo
Nụ tàn phai
Còn trong nhớ
Cơn mê dài

EM NHƯ GIÓ THỔI QUA ĐỜI
Gởi về em cơn mưa nhuần nắng gội
Cuộc tang điền thương hải đã mòn hơi
Bàn chân bước trên niềm đau thoáng hiện
Nẻo thương chờ còn in dấu chia phôi.
Tan tác mộng và sầu lên như sóng
Vỗ quanh đời từng âm sắc phong ba
Buồn đã nhuộm vào mùa xưa đã úa
Những cung đường mơ tưởng đã tàn hoa.
Thăm thẳm gió ngày đi về cuối hạ
Chiều lạc đường đổ bóng xuống hoàng hôn
Bên góc phố chênh vênh mùi hương cũ
Bay vào lòng.từng hạt nhớ tha phương.
Về úp mặt vào sông.dòng thơ ấu
Ơi. vầng trăng thiếu phụ mấy vơi đầy
Con nước lớn thầm thương em gội tóc
Sợi nào còn cột lấy nhớ thương ai.
Ngàn mây xám đội chiều đi vào tối
Lòng còn nhau ngút mắt tưởng tơ người
Em như gió.thổi qua đời xiêu vẹo
Những buồn ta ngàn chiếc lá đang rơi


EM VỀ
Thôi em về mang theo cùng tiếng gọi
Bỏ lại đây từng bước nhớ tật nguyền
Trên mắt biếc và môi mềm dấu lệ
Sót trong hồn mấy nỗi mặn nồng em
Rồi em về cũng đành nhau tay với
Chiều tương tư quên gió. nắng hong buồn
Em đâu biết hàng cây im. đứng chịu
Nỗi thương chờ rụng lá xuống hoàng hôn
Ừ em về cơn mưa dài bước tiễn
Lau chưa khô từng giọt ướt vào tim
Trời xứ lạnh dạ lan còn nở tím
Chút hương thầm se sắt mấy tầng đêm
Rồi em về mấy lần sông bỏ bến
Tôi bọt bèo trôi miết giữa cuồng lưu
Trăng đã khuyết níu mùa xưa đã cạn
Một chút tình xanh mãi với hoang vu
Thôi em nhé về theo mùa luân lạc
Cánh chim di đã mỏi dấu hoang đàng
Đừng tưởng tiếc một đời nhau đã hẹn
Lối đi.về còn lấm bụi nhân gian.

GIÃ BIỆT
Xin giã biệt.dòng sông mùa thơ ấu
Con nước ơ thờ.chảy mãi giữa lòng xưa
Bao mơ ước đã đầy khoang thuyền giấy
Trôi lênh đênh.chìm nổi.những bến bờ
Xin giã biệt.trường ơi.trang sách cũ
Bàn tay lem vết mực.thức bên đèn
Con ve nhỏ khóc hè.quanh cửa lớp
Lối cỏ mềm.ngờ ngợ dấu chân quen.
Xin giã biệt.sông hồ.chân đá núi
Những cung đường.mờ mịt gót phiêu linh
Bao tủi nhục.lầm than.cùng xương máu
Trút xuống ngày hoa mộng tuổi đương xanh.
Xin giã biệt tình em.mùa hoa trái
Rụng xuống chiều xa ngái một vòng tay
Buồn cũng chín theo ngày không kịp đợi
Tuổi xa người còn rớt lại quanh đây.
Xin giã biệt một tôi đời vay mượn
Chút tang bồng gói lại với thời gian
Trong vô tận đã thầm nghe tiếng gọi
Lối quay về sương khói đã bay ngang.

HÀ CỚ GÌ
Hà cớ gì, tôi phải có mặt trong cõi trầm luân này
Mấy mươi năm lần theo ngày nạn kiếp
Vẽ nên hình một gã làm thơ
Nhai con chữ và ăn mòn cảm xúc
Đeo bám áo cơm giữa dòng đời vẩn đục
Lọc ra từ những giọt lệ và nụ cười
Chạm mặt với hằn thù và cái ác lên ngôi.
Hà cớ gì, thượng đế lại làm ra sự sống
Khi vũ trụ này bắt đầu từ mênh mông khoảng trống
Khi hạt bụi lạc loài đã có một quê hương
Rồi một ngày
nỗi buồn lăn theo dấu chân Adam
và sự đau khổ mọc lên từ trong huyền thoại
Tôi trở thành tên vô lại
Đi tìm thân phận mình trên những vết thương
Còn thấy quanh đây những con tim ngờ ngác mù đường.
Còn đấy, khu vườn cũ
những cành hoa hoại tử
Đàn chim xưa lạc bầy di trú
Ngậm nỗi đau đời bay về phía tàn đông
Hẹn chờ một cuộc lâm chung.
Hà cớ gì, tôi lại lừa mị thằng tôi đến vậy
Khi tôi chỉ là một gã làm thơ rồ dại
Chỉ biết ca ngợi nỗi buồn và quằn quại với vô ngôn
Tôi muốn thắt cổ linh hồn
Và nằm xuống nghe nhịp tim của đất...

KHÔNG ĐỀ
Loanh quanh một cõi hồng trần
Phù Hoa lấn bước gụi gần tro than
Đã đời cái mộng thiên nhan
Trả vay nạn kiếp đến tàn cuộc chơi

KHÔNG PHẢI LÀ TA NỮA
Không phải là mùa thu
mà vàng thêm chiếc lá
Mùa xuân rồi cũng qua
trên mấy tầng dấu ngã..
Không phải là nước mắt
trong tận cùng nỗi đau
mà nụ đời hé nở
đã tàn tạ úa nhàu..
Không phải là nụ cười
mà vui trong ngấn lệ
Lời cho nhau chưa kể
đã nghìn trùng phai phôi..
Không phải là mộng mị
trong giấc nồng đã phai
Ngày qua rồi.rất thật
rượu đã cùng ta.say..
Không phải là ta nữa
Khi chim không còn bay
Khi chân không còn bước
Trong vùng tối đoạ đày..
Thôi.thôi đừng chờ đợi
Đời.sống-chỉ-một-lần
Em cho tôi lần nữa
Cũng hoá thành hư không...

KHÚC DẠ TỪ
Tôi chất thời gian vào lãng quên
mà vẫn chưa đầy một-tiếng-em
Nỗi nhớ rêu phong.ngày đã khép
Buồn níu chân vào lăng tẩm đêm..
Hẹn với mây ngàn.bờ đá xám
Lần về.bỏ lại nỗi niềm riêng
Bất giác.nghe mưa đằm cây cỏ
mà thương một thuở xác thân mềm..
Rồi mai chân bước không về lại
cũng đủ lòng nhau  một cõi riêng...


LẠC LOÀI TRONG CÕI NHỚ
Ngày vàng xuống kỳ cùng cơn gió lạ
Nắng hôn mê trong ảo cảnh lâm sàng
Chân mỏi bước trên dấu mòn dị dạng
Người theo người bất toại cuộc hôn hoang..
Hãy khóc nốt với bài kinh tán thế
Rồi quay về đối diện với ly tan
Hãy tự đắp mộ giữa khung đời.quỷ ám
Mẹ thiên nhiên trầm mặc với điêu tàn.
Giữa không gian nghe mòn từng tiếng thở
Chẳng còn phép lạ nào cho những mưu toan
Người với người lạc loài nhau trong cõi nhớ
Bên kia đời tô vẽ lại một dung nhan..

Huy Tưởng

  Chiều tĩnh vật   Chiều đã ngấm sâu dưới mái Em nghe không chất ngất tiếng hoàng hôn giập vỡ những cánh mây hiền giả những kè đá cam lò...