Thursday, November 12, 2020

Thục Uyên 4

 BIỆT KHÚC THƠ LÊ VĂN TRUNG

BIỆT KHÚC

 THỤC UYÊN

là tiếng còi thê thiết vọng về từ thiên cổ, vọng suốt ngàn năm vẫn chưa nguôi!

Là nỗi đau đớn tái tê của ly biệt xé nát trái tim người, là sự bất lực của thân phận nhìn quê hương băng hoại, mịt mù trong cơn nhiễu loạn nhân thế!

Anh làm thơ như một cuồng sĩ, dòng tâm thức ngổn ngang và bùng nổ để lại những dư vị đắng cay, xa xót, hiu quạnh! Có lúc thơ anh trong tận cùng tuyệt vọng, bi phẫn, hấp hối cheo leo bên bờ vực thẳm, cùng lúc đó ta nhận ra tâm hồn anh, tư duy anh cũng sâu hun hút trong vực thẳm mênh mông ấy!

Xin giới thiệu đến các bạn BIỆT KHÚC, một thi phẩm viết về TÌNH YÊU VÀ THÂN PHẬN. Một thi phẩm đặc sắc, chắc lọc, được viết bằng huyết lệ và tâm can của tác giả với cách xử dụng ngôn từ độc đáo!

Anh Lê văn Trung một thi sĩ tài hoa trên văn đàn VN, xứng đáng một chỗ đứng vững chắc và trân trọng nhất trong lòng tất cả bạn yêu thơ!

Xin trân trọng cảm ơn anh Trung Lê, về tác phẩm quí giá này!


Người như thiên cổ qua sông vắng
Một đi là không hẹn tương phùng
Mà sao lòng người như ngọn sóng
Réo sầu trong suốt cõi trăm năm
(Người đi không hẹn quay về)

Đập vỡ ly không rượu vỡ tràn
Đập vỡ sầu xưa, sầu chưa tan
Ta nghiêng bầu rượu tình chưa cạn
Ta nghiêng tình vơi, tình chưa vàng
(Quên đi)

 

Ta nhuốm tàn tro, khơi bếp quạnh
Ngồi gọi tên mình, không nhớ tên!
Ngồi gọi tên người, không tiếng vọng
Đất trời cô quạnh buồn mông mênh
(Nỗi niềm thiên cổ thoáng mây bay)

 

Em vẽ một đường cong vào đường bay vũ trụ
Như cánh chim cắt ngang bầu trời
Để cho ta suốt một đời lam lũ
Cặm cụi viết thơ tình phung phí cuộc rong chơi.
(Ta ngược chiều sinh tử đến vô biên)

 

Ta đi có lẽ không về nữa
Về làm chi quê quán mịt mùng
Mẹ cha chắc đã tan thành đất
Đất ở đâu cũng lạnh vô cùng
Em giờ chắc đã thành góa phụ
Xương trắng cồn hoang đêm chó tru
Hồn ai xiêu lạc đền rêu cũ
Cũng đành nén lệ khóc thiên thu
Thân là hạt bụi bay trong gió
Đậu xuống trần gian như giấc mơ
Đậu xuống lòng em như điềm gỡ
Nỗi đau truyền kiếp tự bao giờ
(Biệt)

 

Thôi giận ta chi mơ đại cuộc
Thánh nhân lạc buổi nhiễu nhương này
Rát mặt mài gươm cơn gió thối
Giáo gươm còn sao cụt chân tay
Thôi giận ta chi cơn bão sử
Vận hạn đến hồi chung cuộc đây
Nơi đâu cũng nực mùi xú uế
Hãy cướp luôn đi giọt máu này.
(Bài cuồng ca buồn bã)

 

Ta về ghé lại căn nhà cũ
Ngõ vắng, dây bìm chen lối vào
Nền gạch xám khô, tường mốc ẩm
Cây khế tàn bông rụng đớn đau
Thôi chẳng còn gì xin gởi lại
Ta như con vượn lẻ đầu non
Gửi xuống trần gian cơn hú đại
Tiếng đau vang lạnh cuối phương ngàn..
(Đợi chờ đến cuối cuộc tang thương)

 

Ta về soi bóng ta tiền sử
Con vượn đầu non hú gọi người
Đâu đó trong niềm đau thiên cổ
Còn nguyên giọt máu vẫn hồng tươi
Ta về tay gõ vào bia đá
Thức dậy đi nào tro bụi ơi
Ai kéo hồi chuông chiều gióng giả
Tiếng rền chao động bóng mây trôi.
(Chân trời khát vọng)

Tica

 

Chỉ một thoáng

Westminster mây chiều bỗng lạ
Gió Santa nghiệt ngã sắt se
Nắng loang - đột quỵ bên hè
Phố Willamette hôn mê gót trần
 
Chỉ một thoáng…châu thân mờ dạng
Hạc về Trời, bảng lảng ngày trôi
Tiễn Người tận cõi xa xôi
Xa rời nhân thế - luân hồi đa đoan

Chỉ một thoáng…Phụng Loan đôi ngả
Buốt cung Hằng, trĩu dạ dáng thu
Băn khoăn năm tháng mịt mù
Hải âu gãy cánh…phiêu du - vĩnh hằng.

Năm tháng đợi - vầng trăng đầy_khuyết
Nửa trái cầu cách biệt nào lung
Dẫu cho khắc khoải khôn cùng
Ba sinh hạnh ngộ, một vùng yêu thương

Chỉ một thoáng…Vầng dương chợt tắt
Tuổi cửu tuần chiu chắt, nhờ con
Giấu đi tin - đã (không còn)
Mẫu thân đà yếu, dữ hơn là lành

Người - hậu duệ tài danh thân phụ
Giống bố mình - danh thủ lội bơi
Sức voi, vung dọc biển trời
Tài công dìu bạn đến nơi đất hiền

Chỉ một thoáng…bên triền miên viễn
Con níu tay đưa tiễn Người đi
Họ hàng se cả bờ mi
Hiền thê phủ phục, ước gì hoán thân.
….
Đêm nay giữa chốn bụi trần
Có vì Sao lạc - bâng khuâng ngỡ Người…


Chỉ ngần ấy thôi

Trăm năm - ai nỡ phí hoài
Qua đêm bão tố, nắng mai ấm nồng
Một ngày hoa dạt bến sông
Cành xuân phơi phới bạc lòng nằm gai

Từ em…Nhẹ trở gót hài
Rừng xưa khép lá - kiếp này buồn tênh
Nhọc nhoài tựa cặp đũa vênh
Liêu xiêu con Sáo chông chênh đêm ngày

Dối lòng tìm chút men say
Như làn gió thoảng lá lay - giả vờ...
Cũng đành tàn một giấc mơ
Và thơ lạc giữa bơ vơ muôn loài

Từ em…Xuân sẽ thới lai
Quỳnh tương ấm dạ, bướm ngài hóa thân
Dẫu Ta góp nhặt bụi trần
Nàng đêm gối mộng, Ta ngần ấy vui.


Chiều chiều

Chiều chiều ra ngóng trời đêm
Trông ngôi Sao sáng bên thềm mờ xa
Mơ gì khi một thoáng qua
Bóng ai mờ mịt như là hư không

Chiều - nhìn sóng vỗ triền sông
lao xao. Để cả cõi lòng miên man
Nhớ người - tình rộng thênh thang
Rồi ra cũng chỉ ngỡ ngàng niềm riêng

Lặng buồn mây tím trôi nghiêng
Trời như bất chợt ưu phiền theo ai
Đợi người - từng vệt nắng phai
Để đêm bất chợt thành dài thiên thu

Chuyện...Em và Tôi!

Cái nhớ trong hồn mãi chẳng đi qua
Cứ ẩn trốn dẫu nhạt nhoà - mưa _nắng
Ngỡ đã dần quên giữa miền tĩnh lặng
Của một thời...xa lắc - thời xưa ?

Để có những chiều, trời lất phất giọt mưa
Cái nhớ âm thầm chợt trở mình thức dậy
Tôi ngơ ngẩn tưởng đã từng quên khuấy
Vậy mà sao ray rức đến vô chừng!

Mưa muộn phiền rơi...từng giọt rưng rưng
Thôi em nhé! Biết đã từng như thế
Cũng chỉ vu vơ - theo như lời em kể
Đã có một thời...Êm ấm chuyện Em_Tôi.

Chỉ vậy thôi mà Chỉ thế đó thôi
Chút hoài vọng mà cả đời mỏi mệt
Tôi viết bài thơ cuối cùng bằng...chấm hết
Em vẫn mơ màng...Câu chuyện của trăm năm?!

Đời ơi! Sóng cuộn dòng Sóng lênh đênh
Mênh mông mây trắng bồng bềnh trôi xa
Nhớ gì? Thêm một ngày qua
Thu Đông để lại phôi pha mấy mùa
Sóng rì rào Sóng nhẹ khua
Chênh vênh bờ đá Gió đùa_lá reo
Tình nào? Tình chẳng gieo neo
Rồi ra mơ cũng bay vèo - mất tăm!
Sóng buồn ru giấc trăm năm
Sợi mưa đong_đếm thăng_trầm


...Đời ơi!

Em có về_không?

Em đã về chưa - đã đến chưa?
Tháng ba cành Phượng lá lưa thưa
Đong đưa đôi búp màu xanh ngọc
Gợi nỗi bâng khuâng - nói chẳng vừa.
 
Em đã về ư? Thật đấy ư?
Hay là cơn gió vốn ưu tư
Nhớ người xa khuất nên buồn bả
Dong ruỗi trăm năm đến mỏi nhừ.
 
Em ạ! Đời anh mãi thế thôi
Là trăng lơ lửng nhẹ nhàng trôi
Là sông muôn thuở...triều lên_xuống
Là biển xênh xang...để...chỉ rồi...
 
Cũng chẳng chờ mong Chẳng đợi đâu
Tình như cánh lá dễ sang màu
Tiếng yêu...là gió...vào thinh lặng
Em có về_không? Mây vẫn cao.
 Em đi - đời bỗng lạ

Em đi…ai não dạ?
Chiều nghiêng ngã - vẫn chiều
Bóng nắng vàng liêu xiêu
Buồn hắt hiu - cũng thế.
 
Em đi - hình như thể...
Con sóng vẫn xô bờ
Dã tràng cứ bâng quơ
Lặng lờ...đêm - lại đến.
 
Khi thuyền em rời bến
Lênh đênh vượt trùng khơi
Gió bất chợt ru hời
Đời bỗng...mênh mông lạ!
 
Có gì...là tất cả?
Như đá cuội chơ vơ
Mặc sao rụng, trăng chờ
Ta cùng thơ – đánh giấc.


 Giá Mà

Giá mà...Em - hóa thân làm biển cả
Lao xao xô bờ cho yên ả mùa yêu
Để thuyền anh khi xa bến mỗi chiều
Mong hạnh ngộ...cùng chắt chiu - bầu bạn.

Sông hiền hòa Có khi đầy_khi cạn
Em - biển_trời...Năm tháng vẫn mông mênh.
Thu mơ màng lắm lúc lại buồn tênh
Ừ! Anh mãi...hoài lênh đênh vượt sóng.

Trong sâu thẳm khoảng lặng_đời to rộng
Giá mà anh...Đừng lóng ngóng hoài mơ.
Biển ấy mà...đâu êm ái như thơ
Và em nữa...chỉ ơ hờ - có lẽ...

góc thơ Tôi

Lãng đãng mây trôi Cho gió chợt thấy gần
Thơ rơi vỡ giữa mùa Xuân sắp đến
Cảm ơn người đã gửi lời thân mến
Xin dừng chân lưu trú - góc thơ tôi.

Năm tháng miệt mài Năm tháng cứ trôi
Tôi vẫn thế Luôn lặng thầm góp nhặt
Câu chữ vu vơ nhưng lòng riêng là thật
Mượn thi từ gửi khắp cả nhân gian

Thì gửi chia người - một nửa chuyện...(miên man)
Một nửa giấc mơ dẫu muộn màng xa vắng
Một nửa mênh mông - là khoảng trời thầm lặng
Một nửa vui_buồn Và...Một nửa góc thơ tôi

Vẫn mãi chỉ là - một nửa mà thôi
Một nửa nhớ một nửa lời thăm hỏi
Một nửa bâng khuâng mà luôn hoài đến vội
Một nửa bình thường trong cả cõi hư vô

Chia luôn cho người một nửa...Sóng nhấp nhô
Nơi cuối bãi đang lặng xô bờ cát
Có cánh chim non đang giật mình ngơ ngác
Giữa trời chiều nhoà nhạt chẳng còn xanh.

Mong bình minh thắm đượm nắng vàng hanh
Nửa nửa ước mơ cho thơ thành nốt nhạc
Thêm chút đa đoan giữa bao điều khao khát
Chia cả muộn phiền đời lang bạt...góc thơ Tôi.

Cũng chỉ là...như quên_nhớ...thế thôi!

Một ngày

Một ngày Chị bỗng đi xa
Sương khuya buốt lạnh Đêm qua mệt nhoài.
Nắng mai len lén u hoài
Chim non trở giấc bi ai gọi đàn
Côn trùng nghẹn tiếng thở than
Ven bờ lau sậy ngỡ ngàng tựa nhau.
Xa nguồn…Chiếc lá lao chao
Gió hiu hắt Gió. Cành đau đớn cành.
Một ngày Đời bỗng mong manh
Chị em côi cút khoác vành vải sô
Bao năm yên ắng – mặt hồ
Chắt chiu lưu bút “Tàn mơ”* của Người
Hai chị em – một góc trời
Sẻ san nửa mảnh áo tơi chẳng màng…
Ngày Đông Phủ kín vành tang
Chị yêu quẳng gánh giữa đàng…Còn ai?
Bâng quơ Mây trắng lạc loài
Đâu là bến tựa những ngày gió mưa?!
Trời buồn Nắng cũng lưa thưa
Ngày rơi theo bóng mùa xưa – não lòng.
Một ngày Dẫu có tàn Đông
Chị đi. Em ở...hoài trông dáng Người
Bướm gầy Hoa cỏ kém tươi
Bước Xuân lạc long Gót đời chông chênh.


Ngày Em Đến

Tình yêu nào? Sao bỗng dưng ngờ vực
Chuyện chúng mình là ký ức vu vơ?
Lặng lẽ…đêm Trăng rũ bóng đợi chờ
Từ em mãi vẫn là thơ – có lẽ!

Ngày em đến, ngập ngừng…môi rung khẽ
Dáng mai gầy, tóc xõa nhẹ mơn man
Trời trong xanh Nhạn ngơ ngẩn lạc đàn
Trong thinh lặng Dã tràng quên se cát

Sóng đùa nhau Âm ba hòa nốt nhạc
Cánh buồm nâu phiêu bạt trộm buông neo
Chẳng hoài mơ, một phút lỏng tay chèo
Biển phẩn nộ và mang theo…hồ hết!


Nhớ ai?!

Nghìn năm Trăng mãi ơ thờ?
Buồn_vui, đầy_khuyết...chẳng chờ mối ai?
Xác xơ – lau sậy thở dài
Hoài công ngóng đợi sớm mai - để rồi...
Sắt se Gió buốt làn môi
Ngẩn ngơ Chiếc lá giữa đời lãng quên
Chiều nghiêng, vách đá chênh vênh
Chim Di mỏi cánh? Đầu ghềnh - ngóng trông?
Giao mùa Lạnh lẽo sơn phong
Cơ hàn, nghiệt ngã hay lòng giá băng \?
Đợi gì? Đã mấy tuần trăng
Sương khuya nặng hạt, bâng khuâng nửa hồn.
Gió về Xua bóng hoàng hôn
Nhấp nhô con sóng...bồn chồn - đầy vơi.
Hình như...Bến vắng - không người
Thuyền ai lạc lõng? Biển_trời - trùng_vây!

Níu

Cho dù cố gượng chẳng buồn rơi
Nhỡ cả mùa bay bặt lối trời
Dỗi phận mây bồng trôi khắp nẻo
Oan tình gió thoảng dạt ngàn nơi
Hoa tàn nhụy rữa Xuân nào đến
Nắng bỏng chiều loang Hạ cũng rời
Ví giả duyên trần như đã vẹn
Gieo mình lá rụng nỗi niềm vơi!

Ơi Buồn!

Ta đi khắp nẻo đường trần
Để mong nhặt nhạnh một lần tháng năm
Ngàn đời trăng cứ xa xăm
Lập lờ bóng nước như nằm nghiêng chơi.

Lối về quá đổi mù khơi
Đa đoan len với một đời gian truân
Nơi nào thắm sắc mùa Xuân?
Để cho hy vọng đừng lần lựa rơi.

Sông quê - là sông quê ơi
Thuyền đi bỏ bến xa khơi chốn nào  
Không về với biển hay sao?
Tội cho con sóng bạc đầu mồ côi
Lục Bình muôn kiếp nổi trôi
Miên man sắc tím, buồn ơi - ơi buồn!
 

Phù vân kiếp người

Thì thôi Lá đã xa nguồn
Bến xưa hiu hắt, Cánh buồm mù khơi
Mênh mang Trải giấc mộng đời
Ngân hà xa ngái, biển trời trùng vây!

Gió hỡi gió cùng mây dong ruổi
Bỏ sau lưng, ngắn ngủi ngày xuân
Chưa vơi, dẫu chén rượu mừng
Nắng chiều chênh chếch, ngập ngừng ngày qua

Bao năm tháng bôn ba xuôi ngược
Còn gì chăng  Mất_được Hơn_thua...
Buồm nâu phiêu bạt bao mùa
Đất bằng sóng dậy, bến xưa mịt mùng

Không giun dế não nùng xót dạ
Bản trường ca buồn rã tàn canh
Lững trời bặt tiếng yến oanh
Nhện non yểu mệnh, tơ mành đong đưa

Đâu còn bóng trăng thưa đầu núi
Buông tơ vàng đắm đuối dòng thơ
Rong rêu phủ kín lặng lờ
Rã rời con chữ, ngẩn ngơ câu vần

Nâng ly chuốc rượu tẩy trần
Mềm môi rồi cũng … phù vân kiếp người

Ru

Ru đời...Một thoáng phù vân
Trăm năm, rồi cũng một lần...Thế thôi!
Tiếc chi cái giấc mộng đời
Tình như làn gió...Thơ rời rạc bay.

Ru Ta...
Nửa mảnh trăng gầy
Nghiêng soi ươm mộng...đẫm đầy giấc khuya
Nhớ chi? Lệ nhỏ đầm đìa
Vu vơ - có lẽ...Ơ kìa...Lá lay!?

Ru em...
Tóc xõa vai gầy
Vần thơ còn đó, tháng ngày chông chênh
Buồn gì? Con sóng lênh đênh
Bến quê hiu quạnh, bồng bềnh thuyền trôi!
Ru hoài...ru ...Cũng thế thôi!
Ru ai? Ru mãi...Ru Tôi - ru tình!!

Ru Ai?

Hương xưa ngày cũ còn đây
Liêu xiêu, vàng võ tháng ngày ngóng trông
Sương sa Se buốt cả lòng
Câu thơ dang dở…mấy dòng - thế thôi!
Chiều nay Sợi nắng gãy đôi
Làm sao ấm được giữa trời giá Đông?
Ru ai...Yên ắng cõi lòng
Dẫu Ta đá cuội...theo dòng nước trôi!
Vầng trăng Nửa mảnh đơn côi
Nửa kia khuất bóng, xa rồi - năm xưa...
Ru Người Giờ khắc thoi đưa
Ngậm ngùi rơi lệ, tình chưa vẹn tròn!
Ru Ta Năm tháng hao mòn
Mưa Ngâu...ra rich Đời còn bão dông?
Ru Mình...Câu chuyện dòng sông
Lỡ làng bến bãi...lời không - trọn lời!

Ru...Nhện!

Chòng chành...Hai nỗi nhớ_quên
Chưa đủ để nhớ, mà quên - không đành!
Mỏng manh...Tơ Nhện bên mành
Một cơn gió thoảng...cũng đành...thế thôi!
Người buồn! Lá chẳng đành rơi
Nhện buồn! Thả chút tơ đời- mông mênh.
Thì rằng...dẫu nhớ hay quên
Nhện ơi! Nhện hỡi! Bắt đền chi ai?
À ơi...Tháng rộng năm dài
Nhện giăng tơ mãi chờ ai...Nhện buồn?!

Tiễn con…! (Wendy)

Trời tháng tám, mưa phùn Đâu có lẽ?
Mây thật gần như thể trĩu màn đêm
Con yên bình say gối mộng - nhung mềm
Gió se lạnh! Gió bên thềm miên viễn
Con ra đi...Lần cuối cùng đưa tiễn
Sinh nhật con giờ vĩnh viễn mù xa
Theo gót Ba, không một góc hiên nhà
Nơi con đến - dải ngân hà xa ngái

Đường thanh thản con chẳng cần ngoảnh lại
Ta còn đây, và sẽ mãi còn đây
Dẫu thời gian, năm tháng luống hao gầy
Vẫn câu_chữ gửi theo mây...theo gió...

Vô thường cõi - thăm gái cưng bé nhỏ…
Ở một nơi hoa cỏ chẳng hờn_ganh
Mỗi giao mùa...rừng lá mãi còn xanh
Trùng khơi sóng biết dỗ dành bọt trắng?

Con đi rồi Phố càng thêm hoang vắng
Thôi nhé con - hãy yên ắng mơ hoa!
Trời vào khuya - hiểm hoạ mãi rình chờ
Ba vẫn bước...lặng lờ - đêm sẽ biến.

Bỗng một ngày…Âm ba hòa sóng biển
Cứ ngỡ rằng - như là tiếng con yêu
Mưa ru buồn Làm nắng chợt liêu xiêu
Từ Thu đấy Đời hắt hiu – có lẽ?


Vẫn là...

​Vẫn là ...Mây_gió lặng trôi
Biệt tăm giữa cõi xa xôi - bềnh bồng
Theo dòng nước cuốn về Đông
Hay ra biển cả mênh mông - mịt mù?

Vẫn là ...Cái bóng Trăng lu
Nghìn năm lặng lẽ - thiên thu một mình
Soi bờ liễu rũ - lặng thinh
Lượn lờ suốt cõi phiêu linh - lượn lờ...

Càn khôn - mấy nẻo chơ vơ
Về đâu thấy lại bến mơ - tuần hoàn?
Chiều tà - mây tím lang thang
Gió đưa đẩy bước...quan san - rã rời!

Vẫn là...Mấy áng thơ rơi
Kết từ câu chữ của thời thăng hoa
Gió đùa mây biệt ngàn xa
Trăm năm? Đây_đó...và Ta - với Người.

Vấn vương hạt nắng

Hững hờ…bóng sổ - ngày qua
Buồm nâu dong ruổi, nhạt nhòa bến thương
Cô thân lữ khách dặm đường
Tằm xưa rũ rượi, tơ vương rối đầu

Như làn gió thoảng - còn đâu!
Có chăng mấy hạt mưa Ngâu trở mình
Ví mà…giữa chốn u minh
Đài hoa khép nhụy, hương trinh hảo_toàn.

Đất lành - sao chẳng hiền ngoan?!
Chim trời mỏi cánh, đa đoan vạt buồn
Nhọc nhằn - nhọc cả luyến thương
Nhọc vầng trán rộng, phong sương – áo sờn…

Mây trời …Ví giả dừng luôn
Trùng dương dâng sóng, cội nguồn lá lay
Màu rừng mấy lượt đổi thay
Ta về gom hạt nắng phai cuối trời.

U hoài - một giấc mơ rơi
Mong manh sợi nhớ…ru hời sợi thương
Sợi dài - dài nỗi vấn vương
Vần thơ ủ mộng đêm trường - buốt tim.

Ví mà ...

Ví mà...Ta biết làm thơ
Để cùng thêu dệt niềm mơ với nàng
Thơ em! Êm ả dịu dàng
Như làn gió thoảng miên man - gọi mùa.
Vui buồn...Gió giũ theo mưa
Ta buồn! Ghé bến đò xưa - để rồi...
Lững lờ...Dòng nước lặng trôi
Chim Di biệt cánh – Trùng khơi mịt mùng
Trăng trời Một bóng mông lung
Biết đâu bến đợi...mộng cùng duyên tơ!
Ví mà...Ta biết làm thơ.

Monday, November 9, 2020

Bình thơ 4

 

“Người chồng ngồi lặng yên nhả khói thuốc. Khói thuốc ấm áp toả vòng tròn trên hai con mắt nâu đã đục vàng vì những đêm liên miên mất ngủ. Thỉnh thoảng, những ngón tay dài đã gầy gò lồng trong mái tóc cắt ngắn lô nhô sợi buồn rã rượi, cào một vòng, trút bỏ bụi mù của đường xa đã đi.

Chồng không nói gì. Vợ cũng im hơi, nhưng hai người nghe rõ trong nhau những tiếng thở dài thầm kín pha lẫn những tiếng kêu gào náo nức quắt quay của phút đợi chờ phập phồng kéo dài tưởng đến hết một đời người chưa dứt”.

Có thể nói, văn phong của Nguyễn Thị Hoàng cũng tựa như của Mai Thảo: rất “điệu đà”, rất “bay bướm” và rất “làm dáng”… đến độ nhiều khi trở thành sáo rỗng. Chẳng hạn như trong Người yêu của Đấng Trời, một tiểu thuyết đã được viết từ hơn một chục năm nay nhưng chưa hề xuất bản. Hợp Lưu trích đăng một chương có những đoạn viết: 

‘‘Tất cả đều in bóng lên nền xanh bát ngát của lòng trời, và những đôi mắt linh hồn mãi mãi tìm nhau, vẫn dồn trút niềm yêu và nỗi đau trong cái nhìn đáy thẳm tuyệt vời của im lặng và bóng tối.’’

‘‘Khoác lên trái tim chưa yêu của Chúa một vầng hoa nguyệt quế nghìn thu. Và trái tim nào đã yêu đến tan nát cả chân như thể tánh mình, hãy lấy búa kim cương đóng lên một chiếc đinh vàng, để dưới bóng Chúa lung linh nến hồng thuở trước, trên tình yêu không bao giờ có thực của chúng ta, một giọt máu trường sinh nhỏ xuống.’’


“Em mười sáu tuổi tơ măng

Thịt da đốt cháy thiên đường tình yêu”

“Trong cơn chăn gối rã rời

Im nghe từng chuyến xe đời đi qua”

“Đường về không nhịp trùng lai

Chúa ơi con sợ… ngày mai một mình”

“Nhìn lên thành phố không đèn

Âm u còn một màn đêm cuối cùng
Mắt sâu dòng lệ ngập ngừng
Mình xa nhau đến muôn trùng thời gian”

“Lênh đênh tiếng hát kinh cầu

Ăn năn cổ thụ cúi đầu ngẩn ngơ
Trên cao tháp cũ nhà thờ
Hồi chuông tưởng niệm bây giờ còn vang” 

Lối gieo vần trong thơ 8 chữ cũng là một thể nghiệm mới lạ của nhà thơ nữ:

“Em đợi anh về những chiều thứ bẩy

Hiu hắt vòm trời buổi sáng thứ hai
Nhạc dạo mơ hồ trong tiếng mưa bay
Thành phố ngủ quên những ngày chủ nhật”

“Cho em xin một chiều vui thứ bẩy

Có nhạc phòng trà có lá me bay
Tiếng gió reo vui đêm dài xa lộ
Nửa cuộc đời còn khoác kín vòng tay”

Và cuối cùng là những vần thơ 5 chữ trong bài Lời rêu:

“Uống cùng nhau một giọt,

Đắng cay nào chia đôi
Chung một niềm đơn độc,
Riêng môi đời phai phôi.

Say dùm nhau một giọt!

Chút nồng thơm cuối đời.
Vướng dùm nhau sợi tóc,
Ràng buộc trời sinh đôi”.

Buồn thay, không mấy ai trong chúng ta nhận chân được thân phận đọa đày của mình trong kiếp sống trầm luân, không mấy ai dám nhìn thẳng vào thực trạng nô lệ của mình trong gông cùm bản ngã. Chúng ta cứ mãi chìm sâu trong bể khổ vì tưởng bả mồi danh lợi là chân hạnh phúc, và không biết rồi đây sẽ ngã gục ở một phương trời nào mà cứ tưởng mình đang hướng về một tiền đồ xán lạn. 

Hầu như mọi người đều muốn được vạn thọ vô cươngtrường sinh bất lão, nghĩa là muốn được tồn tại mãi mãi. Vì vậy chúng ta thường nghe những lời chúc tụng lý tưởng như muôn năm, bất diệt, trường tồn, vĩnh cửu... Dù trong khổ đau con người vẫn ao ước được sinh tồn với hy vọng một ngày nào đó khổ đau sẽ chấm dứt hay hạnh phúc sẽ đến. Khát vọng được tồn tại vĩnh viễn, hay ít nhất cũng được tái sinh để trở thành một hình thức sinh tồn nào đó, đặc biệt là được tái sinh trong Sắc giới hoặc Vô sắc giới chính là hữu lậu. Nhiều tôn giáo hay triết thuyết cố gắng đưa ra những lý tưởng của sự vĩnh hằng, trường cửu như Thượng Đế, Đại Ngã, Phạm Thiên cùng với những tín điều hấp dẫn khác nhằm thỏa mãn thị hiếu cố hữu này của con người. Đôi lúc một số người nghiên cứu Phật học cũng hiểu lầm có một hằng thể gọi là Phật Tánh giống như là Phạm Thể.

Có thật con người sẽ được đời đời sống an lành dưới sự che chở của Đấng Toàn Năng hay Đức Phạm Thiên nào đó như những lời hứa hẹn của các Tôn giáo ấy không? Đức Phật khẳng định: "Không". Ngài dạy rằng những hứa hẹn trên chỉ làm cho con người đắm chìm sâu hơn trong bể khổ trầm luân vì đó chính là hữu lậu.  

không mấy ai trong chúng ta nhận chân được thân phận đọa đày của mình trong kiếp sống trầm luân, không mấy ai dám nhìn thẳng vào thực trạng nô lệ của mình trong gông cùm bản ngã. Chúng ta cứ mãi chìm sâu trong bể khổ vì tưởng bả mồi danh lợi là chân hạnh phúc, và không biết rồi đây sẽ ngã gục ở một phương trời nào mà cứ tưởng mình đang hướng về một tiền đồ xán lạn.

Nhiều tác giả 3

 

Nước Mắt Mẹ! - Phúc Bùi 

Đôi lần nước mắt Mẹ rơi...
Bởi Con vô cảm phụ lời Mẹ Cha
Phận đời Con sớm đi xa
Quê nhà ở lại Mẹ già nhớ thương

Tuổi thơ nào hiểu đoạn trường
Mẹ bao cơ cực dặm đường gian nan
Thương Con nước mắt Mẹ tràn
Nỗi lòng của Mẹ, muôn vàn lắng sâu

Vì Con mắt Mẹ vương sầu
Giọt buồn giọt nhớ dãi dầu thương Con
Đêm mong ngày đợi mỏi mòn
Thấm dòng nước mắt lăn tròn thầm rơi

Ân tình nghĩa Mẹ cao vời
Tình yêu của Mẹ sắc ngời rạng son
Đạo con chữ hiếu không tròn.
Chữ ân chữ nghĩa tựa non biển trời

Ăn năn xin Mẹ một lời
Thứ tha Con trẻ thuở thời nỗi nông
Buồn lên mắt Mẹ tuôn dòng
Tháng năm khắc khoải rã ròng cạn hơi

Mẹ ơi! Biệt khúc trùng khơi
Nghẹn lòng trở lại... Mẹ rời... xa Con
Nghìn thu mắt lệ héo hon
Nghìn đời vắng Mẹ ...đâu còn, Mẹ ơi!

Cứ ngỡ mẹ về - PHẠM THANH CHƯƠNG

Tưởng như bước mẹ nhẹ về
Nhưng không-gió bạt bên lề cỏ thưa
Bồi hồi nghe tiếng rơi. Mưa...
Vòng hoa thổ mộ nắng trưa úa vàng
Mẹ về hay bóng sương tan?
Hắt hiu bến đợi khói ngang tầm nhìn
Bờ lau mặt nước hồ in
Bóng con hốc hác dưới nghìn dặm sâu.


Hồn rêu - HƯỚNG DƯƠNG

Vọng Hải đài ẩn hồn rêu
Nắng xanh đen biển xế chiều sóng xô
Mây bông cuồn cuộn mơ hồ
Tiếng gươm lộng gió chém vô thinh trường
mắt trừng khuyết đá hoa cương
Vết tim thổn thức thảo chương thế thời
Đây chung men ủ đất trời
Càng khôn ực gọn một hơi nhiệt thành
Bấy thành danh, bấy vô danh
Và đây cũng bấy điểm canh cánh chiều

Ngậm thời gian, ẩn hồn rêu
Hải đài soi mãi bóng triều dưới chân.


Ngày không cha! - THÁI BẢO DƯƠNG ĐÌNH
Xám ngoét màu đông Chiều trơ cành nhớ
Xương xẩu hoàng hôn nhún lạnh

Mắt rỗng ngày chia ly...
Gió bên trời đã đổi giọng sầu bi
Thổi qua triền lá
Mưa vội vã Tơi nỗi buồn vụn vỡ
Gieo xuống Những hạt sầu Lúp xúp...mọc lên!
Văng vẳng qua líp phên Tiếng ru con:
"Còn cha gót đỏ..."
Ngợp hồn con câu ca dao
Đành đoạn... Cứa lòng!.


Sóng - PHÙNG TẤN ĐÔNG

Những người đàn bà đứng trên bờ cát
Chưa kịp làm Vọng phu
Vì sóng có bao giờ yên nghỉ

Những người đàn bà bước lê trên cát
Những vầng trăng thâm quầng trong mắt
Lưng họ làm neo
Con sóng thần cập bến...
Lũ trẻ hồn nhiên nghịch cát
Cát như sóng lăn tròn mềm mát kẽ tay
Lũ trẻ thở nhịp thuỷ triều
Lũ trẻ lấp lánh thuỷ tinh
Lũ trẻ chạy về phía thời gian bỏ ngỏ
Chân trời xanh mê muội mắt thuyền
Những người đàn bà như lạc đà qua sa mạc
Biển xanh dịu dàng biển xanh chua chát
Họ bước nhấp nhô như những cánh bườm.


Cái bóng không tên - (LQĐ) VIẾT ĐỨC

Gió thì gió thoảng bay
Mây thì mây cứ Vờn quay góc trời
Hương thì toả cho đời
Sắc thì tô thắm Đất trời ngả nghiêng
Mưa thì đổ triền miên
Sông thì dạt Vô miền nhân gian
Người là hoa dại Cỏ hoang
Người là sắc diện Hợp tan bồng bềnh
Ta là sóng nước lênh đênh
Ta là cái bóng Không tên cuối cùng.


Vạt nắng xưa
- NGUYỄN THỊ THANH GIANG

Một vạt nắng xưa
Toả trang sân trường nhỏ
Không còn nơi nhung nhớ
Chở trong hồn nắng mưa

Một vạt nắng xưa
Che từng tâm hồn nhỏ
Tháng năm xưa còn đó
Con đò im bên sông

Một vạt nắng xưa
Ngẩn ngơ chiều đợi gió
Vui buồn ai qua đó
Cội me già đứng trông

Một vạt nắng xưa
Lòng người nơi xứ lạ
Thương mùa ve cuối hạ
Lối về có còn không.


Rửa tay - BÍCH NHÃN HỒ

Ta cúi xuống hôn lên hồn thảo mộc
Nghe phiêu du vẫy gọi phía muôn trùng
Triền đá dựng giữa hai bờ mộng thực
Tay nào buông cho mây gió thong dong
Hồn cổ mộ cũng dặt dìu thổn thức
Dấu chân chim hằng xoá đã bao lần
Suối vấn chảy và hồn nhiên rất mực
Cây vẫn xanh sao hoa lá bâng khuâng
Đêm run rẩy tiếng gọi ngàn khắc khoải
Nghe triền miên thân phận níu chân ngày
Muôn tiền kiếp khéo về trong hớt hải
Gọi đìu hiu xao động mảnh trăng gầy
Biển mấy bận quặn đau lòng chín khúc
Sông xô nhau tranh tìm chỗ quen bờ
Và cứ thế sóng sau liền sóng trước
Đập nát mình trên mỏm đá san hô
Ta cũng vậy tìm hoài trong mộng ảo
Chút hư danh mong đánh cược với đời
Chứ nỡ lẽ mộng thi hư danh hão
Rửa tay về tiêu sái cuộc rong chơi.


Lênh đênh - PHẠM KHOA HỒNG

Đồi nương tàn rụng lá vàng
Đưa tôi lên rẫy bạt ngàn nào đây!
Lá vào thu buổi hao gầy
Lá tàn đong lạnh tháng ngày lênh đênh

Tôi qua triền dốc gập ghềnh
Những đêm trăng dẫm lên trên lá sầu
Buôn làng xa khuất bờ lau
Khép đôi cánh mỏng sắc màu đìu hiu

Ngàn khơi tôi với gió chiều
Bay theo chiếc lá nhẹ xiêu về rừng
Như con chim hót ngập ngừng
Xa xa trong cõi lá từng mùa rơi

Đường quê gió ngược về khơi
Lá cây và bụi cuối trời mênh mông
Tôi người rẽ sóng ngược dòng
Nghe tôi lạc bến rừng không bên nào.


Mùa xuân - TẤN MỸ

Thôi lá vàng cây
Thôi hoa đỏ nắng
Thôi mây trắng trời
Núi rừng lộc biếc sinh sôi
Hoà cùng sông suối biển khơi một màu

Sáng xuân Áo thắm qua cầu
Bừng con mắt Phố Rực màu hoàng mai

Sắc xuân Chừ đã lên gnôi
Giọt-sương-tôi Đụng Một trời lung linh.


Nhớ Huế - LÊ THỊ HỒNG TÂM

Đường thành nội hai hàng cây nghiêng bóng
Vỗ về nhau bên mái ngói rêu phong
Cửa Thượng Tứ cỏ xanh niềm ước vọng
Chút nắng vàng rơi rớt quá mong manh

Huế thời xưa của tuổi xuân xanh
Vào Đại Nội học bài ngày chủ nhật
Bạn bè thân thương kẻ còn người mất
Thả mộng mơ bay bổng với mây trời

Hồ Tịnh Tâm hương hoa cỏ chơi vơi
Tôi nhớ qua thời học sinh tuổi ngọc
Tôi đứng mãi sương chiều rơi trên tóc
Nghe trong hồn một nỗi nhớ hoang vu

Bước thời gian ngập cỏ úa thời gian
Tôi đứng giữa trời chiều dâng nỗi nhớ.
 

Bên cầu tuổi thơ - HUỲNH MINH TÂM

Mười năm lục bát đi về
Con sông trầm mặc câu thề trầm luân
Giữa đường đứt gánh phù vân
Cuối đường một gánh tro than phận người

Mười năm ồn ã tiếng cười
Lối đi mông quạnh chỗ ngồi mông lung
Bốn mươi năm tiếng đàn chùng
Một cung gió thảm hai cung mưa sầu

Ba cung chén rượu vì đâu
Thưa rằng nước chảy qua cầu đó thôi
Bốn cung nhịp phách rã rời
Thưa rằng thi sĩ lắm lời hỏi han!

Ngỡ rằng thấu thị rõ ràng
Ai bay lẩn thẩn vô vàn khổ đau
Bây chừ ngoảnh lại trước sau
Thấy con chim sẻ trên cầu đang bay...


Trăng phố cổ - KIM THẠCH

Trăng huyền ảo trên rêu phong phố cổ
Lung linh soi mờ ảo ánh đèn lồng
Hồn phố xưa nghe gió thoảng bên song
Người xưa cũ phiêu bồng, đâu chiếc bóng!

Trăng bàng bạc trên tầng cao lồng lộng
Ánh đèn lồng ảo mộng một đêm trăng
Trôi giữa lòng phố cổ bóng thời gian
Ngàn năm trước vẫn ngàn sau soi bóng

Phố cổ treo trăng... hồn xưa ảo mộng
Suốt đêm đời khát vọng một vầng trăng!


Nhân gian - PHẠM THIÊN THƯ

Nằm nghe lãng đãng mưa bay
Như hồn bướm cũ về say nghìn trùng
Mệnh đàn tơ chửa ngưng rung
Hạt mưa rơi nhẹ năm cung mơ màng.

Hồn ta ngậm sợi tơ vàng
Bay từ tiền kiếp, lang thang chưa về
Bởi thương nửa mảnh trăng quê
Cõi trần gian tím – đi về bâng khuâng.

Tặng Verlaine
Biết đâu "ngã sở" mấy từng
Trong ta thấm một khu rừng xanh xao
Đong đưa hoa lí hoa đào
Kết thành những cánh chiêm bao diệu kỳ.


Vòng hoa thơ dâng mẹ - NGUYỀN MIÊN THƯỢNG
Tặng Doãn Lê, ngày tiễn biệt mẫu thân

Mẹ đi vào cõi vĩnh hằng
Trần gian đã khuất vầng trăng mẫu từ
Nhục thân trả lại phù hư
Hồn về vui giữa vô dư miên trường

Tử tôn đẫm lệ ngùi thương
Tiễn vong linh cuộc đoạn trường từ ly
Đã đành "sinh kí tử quy"
Nhưng mẹ ơi, mỗi bước đi đau lòng

Gót hài cực lạc thong dong
Con, bên ngoài gượng, bên trong đẫm sầu
Sóng gào trắng mấy cù lao
Con chưa đền đáp nghĩa sâu mẹ già

Bây giờ tiễn mẹ đi xa
Vần thơ con kết vòng hoa biệt Người.


Hạt bụi mênh mông - ĐOÀN VỊ THƯỢNG

Tôi như hạt bụi
Gieo ngang lòng đời
Niềm riêng trong đó
Đủ đong đất trời

Hạt bụi bé xíu
Ai biết cho mà
Có tôi mới có
Mênh mông thiên hà.

Suối nguồn mẹ - NGÃ DU TỬ

Mẹ là nguồn sống bao la
Là hương hoa, ánh trăng và mùa xuân
Mẹ là suối, mẹ là nguồn
Là muôn khúc nhạc của vườn thế gian

Con từ phiêu bạt quan san
Hát ngây ngô giữa muôn vàn cung mây
Mãi vui phố nọ, hội nầy
Túi càn khôn vỡ những ngày thênh thênh

Trời Nam mưa nắng dập dềnh
Rong chơi trong cõi bồng bềnh thi ca
Mai về thắp nhánh sông già
Mẹ ơi, tình mẹ vẫn là gốc quê.

Thursday, November 5, 2020

Văn

 "Biên sử nước" đẹp lấp lánh như những dòng chảy phơi mình dưới ánh hoàng hôn sắp tắt. Để rồi chờ đợi một ngày mới lên với vòng lặp vô tận của một đời người. Mỗi một số phận đặt để đều gắn liền với nước, với con sông hay đúng hơn là dòng máu nóng chảy ngược về trái tim tật nguyền, từ đó mở ra một vòng lặp hư ảo của những người đàn bà đi tìm phương thuốc tái sinh một cuộc đời khác.

Huy Tưởng

  Chiều tĩnh vật   Chiều đã ngấm sâu dưới mái Em nghe không chất ngất tiếng hoàng hôn giập vỡ những cánh mây hiền giả những kè đá cam lò...