Friday, April 8, 2022

Đò Chiều

ÂN TÌNH CỦA MẸ
Chiều buông đẫm giọt mưa sa
Con nghiêng nỗi nhớ tháng ba trông về
Ánh vàng giấu nắng ngoài đê
Thẳm sâu vương một chút kề cận đây
Phậ̣n con oằn gánh vai gầy
Trông trăng trăng khuyết hỏi mây mây nhàu.
Bấm tay tính mấy tuổi sầu
Đành gom lá lạc làm cầu nhớ quê
Nơi nào khói ṛạ liếp che
Nơi nào có mẹ sớm khuya tảo tần
Nửa đời mẹ gánh phong trần
Dáng xiêu cánh hạc tìm lần áo cơm .
Tháng ba dâng khúc thảo thơm
Mẹ cười loang nắng chiều hôm nhớ về .
Gió lùa đâu lạnh ghế khuya
Cho con rút sợi chỉ thề vá khâu
Cả đời mẹ quí rể, dâu
Khắc vào con nhớ ngàn sau dội về
Bỗng nghe sập xuống nhiêu khê
Cây buồn rủ bóng con tê tái sầu.
Khóc than tìm tấm vải màu
Gửi tang tuổi mẹ trắng đầu khăn em
Mắt đầm khuất núi qua đêm
Trông trênh nhỏ lệ yếu mềm con thôi.
Buồn tênh ôm xót xa ngùi
Mẹ ơi, yên giấc ngủ vùi thiên thu
 
HOA XOAN VÀ EM
Tháng ba rồi, nhớ mùa xưa
Đò neo bến đợi đừng khua mái dầm
Mơ về quê cũ thú thăm
Bước theo một vốc trăng rằm duyên mơ
Vuông khăn buộc lại túi thơ
Gặp người mấy chục năm chờ đợi ai
Tiếng lòng kề cận mơ mai
Mở mây buông khúc u hoài trôi đi
Vóc đầy nhận lại những khi
Cứ nao nao cứ thầm thì với xuân
Hương tình bóng ngả quanh chân
Giọt nồng mặn xuống thật gần em thôi
Hoa xoan bỗng tím nửa trời
Để hoa Gạo mãi rối bời bóng sân .
Dáng đào cười nụ thanh tân
Nghiêng đôi sóng mắt, ôi gần lại nhau.
Dùng dằng - chằm sợi mưa ngâu
Câu thề sắc tím tím mầu hoa xoan .
 
TÌNH XUÂN
Đầu năm một sớm giêng hai
Tầm xuân bung nụ nhành mai tần ngần
Đường làng ngỏ phố bóng sân
Ngược xuôi về với mùa xuân ta về
Dấu hài bước giữa đường quê
Gió lùa tóc rối cận kề bên em
Giọt cầm ru cánh hoa mềm
Mà nghe sâu tận đêm đêm với người
Cuộc tình giờ đã lên ngôi
Rót vào nhau khẽ bao lời mơ hoa
Đưa tay nắm chặt tay ngà
Mầu xuân ủ đợi em và cả tôi
Ta cùng tắm gội khúc vui
Bỗng dưng ánh mắt nụ cười chen nhau
Mưa xuân rắc hạt khởi đầu
Bờ môi em ngọt sắc, sâu suốt mùa
 
XUÂN NÀY ANH KHÔNG VỀ
Tìm trong những cánh hoa non
Xuân xanh gội nắng lời còn trinh nguyên.
Tiếng xuân trải rộng khắp miền
Hương xưa e ấp nỗi niềm khát khao.
Xuân này đành phải xa nhau
Tình buồn thoáng đã chạm vào lạ chưa.
Ngày xuân chớm giọt mưa thưa
Đào khoe sắc nụ, mai vừa khoả lan
Nắng lên cho gió đông tàn
Đất trời khoe sắc ai đang mỏi chờ.
Bao nhiêu nụ thắm lộc tơ
Anh xin gửi trọn vào thơ bay về
Tịnh tâm trong giấc mơ kề
Xuân dâng khúc nhớ lời quê ngọt ngào.
Gửi về em cánh hoa đào
Nụ tầm xuân biếc xuyến xao lời thề.
Rộn ràng đây đó em nghe
Mùa xuân ḷộc biếc khắp quê hương mình
 
MÙA ĐÔNG XỨ KHÁCH
Nhớ về quê mẹ lòng đau
Tưởng chừng còn vết thương sâu ngập ngùi.
Gió đàn tuyết phủ mưa vùi
Nghe trong trần thiết gương đời soi khuya.
Lấy gì sẻ ngọt buồn chia
Rừng đông lá lạc đi- về chơi vơi
Nương thân đất khách quê người
Nghe dư âm đọng ngó trời trông mây
Bóng đời buông xuống chiều Tây
Thân tùng đứng giữa hồ vây cuối ngày
Gượng cười vui với chén say
Cô đơn dâng ngập vơi đầy nhớ quê
Nỗi mình ngó bóng mây che
Ngày rong ruổi bước đêm nghe lạnh lùng
Nửa còn chìm nổi mưa giông
Nửa ôm ấp ngọn gió đông lạc đồi .
Trở trăn ôi kiếp luân hồi
Đừng mênh mông chắc mùa trôi gặp bờ
Soi tâm dừng bước hải hồ
Bao năm cuộc lữ - đợi chờ nắng lên
 
LẶNG THẦM
Đã lâu ước gặp lại người
Tâm soi dáng ngọc dưới trời khát khao.
Xanh xuân phong kín ánh đào
Hoa đăng đêm nguyệt nghiêng vào nhà ai
Lặng thầm khỏa giấc mơ mai
Bóng xuân ngấm lá hoa cài tóc mây.
Chao ôi, chưa tỏ đã say
Thẳm sâu còn một chút đầy chưa vơi
Khẽ khàng gọi nhỏ tên người
Quỳnh Hương em nở nụ cười với đêm.
Rối lòng rồi lại vò thêm
Ngoài kia trăng đã vừa lên ngang đầu.
Lạnh lùng trời bảo gần nhau
Giữ yên lặng thế để trầu xanh cây.
Bần thần níu áo chạm tay
Hoa riêng nở rộ ngỏ đầy sắc xuân...
 
TRỞ VỀ PHỐ CŨ NGÀY XƯA
Gửi lại em con phố nhỏ ngày xưa
Quán liêu xiêu mưa chiều xao xác lá
Phố thân quen ,thôi đành xa đến lạ
Hồn chông chênh tôi thiếu cả điều gì
Gửi lại em mùa thu ấy tôi đi
Buông tiếng trầm thầm thì câu hoang hoải.
Chiều hò hẹn cơn say nào vụng dại
Kỷ niệm buồn xa ngái tháng ngày qua.
Trời se lạnh bóng dương tà khuất lối
Giọt lệ nhoà nhoi nhói trái tim côi.
Xa nhau rồi thương bóng đời hoang lạc
Sóng chiều dâng nghiêng cánh hạc về đâu
Bao niềm vui rơi trên phím đá sầu
Cô đơn đọng tìm đâu duyên tình cũ.
Đêm vắng từng đêm mưa phủ, tan dần
Nhốt hư vô mơ mong lần trở lại.
Nơi phố ngày xưa hoa cải dại ưu tư
Đêm về giữa gọi tên em lần nữa
Gặp lại người ta cắt nửa vấ̀ng trăng
Soi dáng nguyệt chở che dòng đời lạc
 

 

  

Tuesday, April 5, 2022

Đoàn Vị Thượng

 

ÁNH MẲT TỰU TRƯỜNG

Sáng nay áo trắng tựu trường
Gót chân cuống quýt cả hương cúc vàng
Vòng tay ôm cặp hiền ngoan
Em ôm tuổi mộng bước ngang dòng đời

Sân trường rực nắng vàng phơi
Hân hoan thức dậy bao lời cỏ hoa
Mắt cô mắt bạn hiền hoà
Mắt người ấy... vẻ như là... nghiêm trang

Nghe hồi trống mới điểm vang
Những bông phượng sót bàng hoàng rụng rơi
Tiếng cười trong trẻo tinh khôi
Râm ran sáng dậy một trời thu xanh

Ô kìa người ấy loanh quanh
Một mình đứng lại dãy hành lang xưa
Nghe lòng có chút đong đưa
Khi đôi ánh mắt lại vừa chạm nhau

CHO LÒNG TÔI THEO GHÉ

Người bạn nhỏ cho lòng tôi theo ghé
không nỗi gì có thể vuốt ve hơn

tôi muốn như con bướm nhỏ bay vờn
bị tà áo học trò em đánh lưới

Em, tiểu muội môi còn thơm xí muội
dấu chân ngoan chưa bước xuống thềm trường
hoa không cài nhưng tóc có mùi hương
hồn phẳng nếp lụa là như áo trắng

Gương lược ấy mỗi ngày soi mấy bận
mắt trông nghiêng ai đó dõi bên đường
chân bước dồn lòng có chút tơ vương
cây lơ đễnh thả rơi vài chiếc lá

Trường lớp cũ – sân chơi thì cứ lạ
lúc nắng lên khi hoa cỏ thay màu
tiếng chim nghe quen quá vẫn nghiêng đầu
tay gõ nhịp vu vơ bài hát thuộc

Đời biền biệt chảy trôi như con nước
ô cửa em ngồi học cũng xa mờ
tôi bao lần cuống quít ném bài thơ
tìm ánh mắt của em trì níu lại

Chân lỡ bước một lần đành bước mãi
chiếc nón tôi tội nghiệp vẫy câu chào
rồi âm thanh chìm khuất tận nơi nao
trong tịch mịch khói bên trời lặng lẽ

“Người bạn nhỏ cho lòng tôi theo ghé
không nỗi gì có thể vuốt ve hơn”

CÒN MỘT CHÚT HƯƠNG BAY

Tóc em dài tuổi mười lăm
Giấu riêng trong cặp chiếc khăn học trò
Hương ngọc lan trắng thơm tho
Đừng ai theo bước hỏi dò: hoa đâu?

Thương hoài ghế gỗ bàn nâu
Ấm hơi bè bạn chum đầu sớm trưa
Che chung một tấm áo mưa
Đạp xe thơ thẩn lúc mùa thu sang

Chân đi từng bước khẽ khàng
Nắng sao rộn rã ngập vàng lối em
Guốc đừng khua rộn cả lên
Sợ ai ngồi sẵn bên thềm đợi nghe

Tuổi mười lăm có gì khoe?
Buông dài mái tóc em che má hồng
Trời xanh cho mắt em trong
Mây se lụa trắng hơn không, áo này?

Đoá hoa trong chiếc khăn tay
Giữ riêng một chút hương bay thì thầm
Còn thơm hoài đến xa xăm
Em từng có tuổi mười lăm của mình.
 

ĐÔI KHI

Đôi khi tôi muốn quay về
Lặng im điếu thuốc đỏ lề phố đêm
Lòng không nhớ cũng không quên
Thầm nghe lá thức ngủ trên đỉnh đầu.

Đôi khi chẳng biết vì đâu
Tôi ngồi đốt lửa nguyện cầu vu vơ
Lòng không thực cũng không mơ
Thầm nghe tiếng nói tín đồ trong tôi.

Đôi khi bỗng thấy xa xôi
Những bạn bè cũ đang ngồi quanh đây
Lòng không tỉnh cũng không say
Tôi cầm ly rượu biết xoay phương nào.

Đôi khi tôi đã đứng chào
Một bông hoa nở bên rào nhà ai
Lòng không đậm cũng không phai
Thoáng nghe khuây khoả một vài buồn lo.

Đôi khi tôi tự dặn dò
Cõi này tôi có đói no vui buồn
Lòng không dứt cũng không vương
Mỗi ngày mỗi bước hành hương đời mình.

HỒN NHIÊN ÁO TRẮNG

Áo trắng đôi tà bay khắp nơi
Rồi như bướm đậu lúc em ngồi
Để cho bàn ghế thành hoa cỏ
Anh làm rào giậu đứng quanh thôi

Áo trắng thường qua ngả phố này
Những chàng nghiêm nghị đứng như cây
Thư tình mỏng lắm, như là lá
Gió cứ trêu hoài chực cuốn bay

Cảm ơn áo trắng, trắng như mơ
Trắng tựa sương giăng, tựa khói mờ
Khi anh giả bộ đi cùng khói
Ai mặc áo màu cũng ngó lơ

MỘT NGÀY CÔ GIÁO VỀ

Một ngày cô giáo về
Cỏ sân trường xanh hơn
Níu chân ta ngồi lại
Liếc ai qua tủi hờn
Hành lang cao hơn cỏ
Ta làm sao tỏ bày
Che giùm ta tội lỗi
Hỡi hai hàng lá cây
Ta nghe mùi khuynh diệp
Hăng mối tình đầu tay

Một ngày cô giáo về
Chim sẻ về đông thêm
Xập xoè nâng chân bước
Tiếng hót rót môi mềm
Ta yêu người bắt chết
Có ai hay mà đền
Ta yêu người bắt mệt
Tuổi học trò ngủ quên

Một ngày cô giáo về
Chim sẻ về đông hơn
Một ngày cô giáo về
Cỏ sân trường xanh hơn
Một ngày cô giáo về
Ta xa dần tuổi thơm

NHỚ LẠI ĐỪNG QUÊN

Bỗng nhớ lại con đường ta đã dạo
Cây co ro treo lá rét mùa đông
Tay em ấm cớ chi tôi dại dột
Lỡ buông ra sơ ý lá rơi thầm

Bỗng nhớ lại những ngày xuân em ốm
Mới quen nhau tôi chẳng dám thăm nhà
Cứ quanh quẩn ven đường như mất trộm
Trái tim mình ai lấy kiếm chưa ra

Bỗng nhớ lại cơn mưa chiều tháng bảy
Ta chia tay không rõ lý do gì
Chưa thấm thía những dòng mưa lúc ấy
Là những dòng mùa hạ sắp chia ly

Bỗng nhớ lại... Mọi điều sao giản dị
Tôi như em - vụng dại đến đau lòng
Chỉ cần một trong hai người biết nghĩ
Lúc bấy giờ ta dễ mất nhau không?

TẠ LỖI GIẤC MƠ

Tôi đã thấy gì trong giấc mơ đêm ấy
Thấy cây khô trơ trụi, lá đâu rồi
Cây chết mất - Và em không sống nữa
Một nét cười ngưng đọng ở trên môi

Tôi đã thấy gì trong giấc mơ đêm ấy
Thấy em đang sánh bước với người nào
Vai kề vai, hai người không che đậy
Nét thân tình trong ánh mắt đổi trao

Tôi thấy gì trong giấc mơ đêm ấy
Thấy xa xăm hư ảo một chân trời
Em mờ tỏ, em cũng là ngọn khói
Lơ đãng vờn cay nghiệt trong mắt tôi

Nhưng tiếng lá rì rào đã lay tôi thức dậy
Kìa cây xanh óng ánh nắng đầu ngày
Ai gõ cửa? Chính là em, ùa đến!
Tôi ôm choàng hạnh phúc ngập vòng tay
 

TIẾNG CHIM

Chung nhau một buổi tan trường
Em e thẹn lắm, tôi thường bâng khuâng
Đường về rải tiếng chim ngân
Lấp che bớt nỗi ngượng ngần trong nhau

Bầy chim nấp kín nơi đâu?
Ríu ran như thể bắc cầu âm thanh
Mỗi người mỗi phía tìm quanh
Đường chung mà lại hoá thành... đường riêng

Một hôm vẳng tiếng chim chuyền
Tôi khum tay ngó, em nghiêng nón nhìn
Đôi lòng cùng ngóng tiếng chim
Chỉ nghe rõ tiếng đôi tim bồi hồi...
 

TÌM TÌNH GIỮA PHỐ

Đi giữa phố đông người
Tương tư những nụ cười
Khẩu trang che kín mặt
Dành khói bụi phần tôi

Không thấy má em hồng
Đâu biết tình e thẹn
Không nhìn răng em khểnh
Đâu hay tình còn duyên
Chỉ đôi mắt là... nghiêm
Mới nhìn thôi đã ngại
Và tiếng còi tê tái
Tình chìm trong tiếng xe

Thành phố cứ nguy nga
Để tình nhoà khói bụi
Ai che tay hờn tủi
Sợ mặt mình hoá... ma!
 

TRƯỚC CỔNG TRƯỜNG CON GÁI

Khi các em ùa ra như đàn bướm
Bao anh chàng đứng dựa dưới hàng cây
Tôi ngoài cuộc - đứng bên - và thấy hết
Nhiều thư tình vội vã lén trao tay

Tôi cũng có một phong thư muốn gửi
Suốt mười năm lỡ thất lạc số nhà
Nào các em hãy nhắn giùm tôi với
Cũng cổng trường này, cô gái ấy đi ra

Cô gái ấy đi ra... mười năm không thấy lại
Chỉ các em cứ lũ lượt tan trường
Phong thư cũ niêm mối tình thơ dại
Tay tôi cầm muốn gỡ ngại tơ vương

Nên cứ mỗi buổi chiều tan lớp học
Khi các em đang rối rít hẹn hò
Mắt lơ đễnh thoáng ngạc nhiên bắt gặp
Có một người đãng trí đứng buồn xo

 

 

Wednesday, March 2, 2022

Bá Duy

 ÁNH SAO BỒ TÁT

Bao năm gẫm một kiếp người
Khổ vui mấy lượt, khóc cười mấy phen.
Sau lưng còn tiếng chê khen,
Chập chùng phía trước gió len bụi mờ.

Nghĩa trang lặng lẽ như tờ,
Khóm hoa thấp thoáng ven bờ
cỏ xanh.
Từng giòng lệ nhỏ tuôn nhanh,
Từng câu giã biệt đã thành thiên thu.

Mảnh đời sương khói phù du,
Lợi danh một thoáng âm u lụi tàn.
Mênh mang bao lá thu vàng
Âm thầm vùi lấp bên ngàn cây khô.

Thương sao người dưới đáy mồ,
Cũng dần tan rã cơ hồ còn chi!
Đêm nghe tiếng dế sầu bi,
Gió than não nuột, trăng đi lặng lờ.

Vô thường nào có đợi chờ,
Chỉ trong hơi thở đôi bờ tử sinh.
Gắng tu để xóa vô minh,
Cởi dây phiền não lòng mình an vui.

Đèn trí huệ, bóng tối lùi
Đây tâm tri kiến, đây mùi tịnh hương.
Thuyền từ bát nhã tầm nương,
Pháp-Hoa tụng niệm cúng dường Như Lai.

Di Đà lục tự chẳng phai,
Tây phương Cực Lạc ngày mai ta về.
Đài sen chín phẩm cận kề,
Suối nguồn thanh tịnh Bồ-đề liễu tri.

Hạnh đà viên mãn từ-bi,
Chúng sanh phổ độ khắc ghi không rời.
Rồi đây có Ánh Sao Ngời,
Hành Bồ Tát đạo cứu đời lầ
m
than.
Mùa đông Melbourne 2012

CHÚT XẺ CHIA VỚI THẦY GIÁC TÍN
(Trụ Trì CHÙA GIÁC HOÀNG) Springvale.
Chuyện đời lắm tiếng thị phi!
Thầy ơi, niệm PHẬT sá gì thế gian.
Đường đời nhiều nỗi gian nan,
Biết bao chướng ngại, khó an bước đời.
 
Nhất tâm đâu sợ ngàn lời,
Một lòng niệm Phật, đổi dời Nghiệp, Duyên.
Thế nhân trăm mối não phiền,
Muôn ngàn gai gốc gắn liền đầu môi.
 
Buôn danh, bán lợi từng hồi,
Trắng đen thay đổi qua rồi buồn vui.
Tấm áo Nâu quyết xa mùi,
Hương trần tục lụy, dập vùi biển mê.
 
Ly gia cắt ái nguyện thề,
Vượt muôn khốn khó, đáo kề ngạn tri.
Nam Mô Bồ Tát Đại Bi,
Ngàn tay gia hộ người đi cứu đời.
 
Dấn thân đạo pháp rạng ngời,
Lòng từ ái trải khắp nơi đượm nhuần.
Hạnh Bồ tát đạo viên thuần,
Đổi mê thành giác chuyển luân vô thường.
 
Soi đèn trí huệ thập phương,
Chúng sanh muôn loại tầm nương Di Đà.
TÍN tâm hạnh nguyện xuất gia,
GIÁC tri kiến độ Ta bà xả mê.
 
Thuyền từ bát nhã hướng về,
Tây phương PHẬT quốc, cận kề Như-Lai.
Lời vàng thâm nhập bên tai,
Hóa thân cứu độ khắp rày chúng sanh.
GIÁC-HOÀNG-TỰ chút duyên lành,
Ai người con Phật sẵn dành thiện tâm.
Từng lời diệu pháp cao thâm,
Chung lòng quảng bá pháp âm rạng ngời.
 
Thủy chung dâng hiến một đời,
GIÁC tha nhân độ, TÍN thời thâm sâu.
Mai đây mưa pháp đượm mầu,
An nhiên Thầy bước qua cầu Tử sinh.
 
Theo Thầy có vạn sanh linh,
Đáo bờ giác ngạn, tầm thinh Di Đà.
Thong dong lìa khỏi Ta bà,
Sắc là vô TƯỚNG, TÂM là HƯ KHÔNG.
 
Năm xưa len giữa bụi hồng,
Bồ-đề nay đã trổ bông Tịnh-Nhuần.
Đầu Xuân Melbourne 2012
Một Phật tử vùng Springvale kính tặng.

HẠNH NGUYỆN ĐỘ SANH
Mong manh hạt bụi thế trần  
Từ nơi vô thỉ xoay vần đến nay.
Trôi lăn khắp nẽo lưu đày
Mang bao nghiệp chướng sâu dày hóa sinh.
 
Nay nghe tiếng mõ, lời kinh,
Âm vang chuông vọng, chuyển tình giác vô.
Hằng minh chìm đắm tam đồ,
Cõi mê lục đạo cơ hồ khó ra.
 
Lênh đênh khắp chốn Ta bà,
May thay lục tự Di Đà phát tâm.
Nhiệm mầu Phật Pháp diệu thâm,
Từng dòng Cam lộ nẩy mầm từ bi.
 
Đèn trí huệ soi bước đi,
Đắm, tham chuyển đổi, sân si giải trừ.
Mênh mang dìu diệu chân như,
Liễu tâm tri kiến, ngộ từ Pháp Hoa.
 
Hướng lên chín phẩm sen tòa,
Dâng tâm hương nguyện chan hòa mười phương.
Khấu đầu đảnh lễ cúng dường,
Chuyên lòng tinh tấn trên đường giác tha.
 
Mai đây rời khỏi Ta bà,
Tây phương cực lạc nơi ta tìm về.
A Di Đà Phật cận kề,
Hạnh Bồ tát đạo, nguyện thề độ sanh.
Melbourne, cuối Đông 2012.                                                  

HẠT GIỐNG BỒ ĐỀ

Tôi, người trần thế si mê,
Trót vui quên cả lối về nhà xưa.
Trăm năm trên chuyến đò đưa,
Trường giang sinh tử vẫn chưa ngược dòng.

Tôi, người trần thế long đong,
Đau thương mấy độ lệ hòng đã khô.                         
Ôi còn đâu một cơ đồ,
Bi thương sụp bởi giặc Hồ dẩm tan.

Tôi, người trần thế lỡ làng,
Kiếm cung lỗi hẹn, ngỡ ngàng đời trai.
Sầu đeo nặng trĩu đôi vai,
Thời gian trôi mãi, chưa phai nỗi sầu.

Tôi, người trần thế chìm sâu,
Mộng tàn từ lúc bể dâu rã rời.
Chân mây, góc núi, phương trời,
Chinh nhân lỡ kiếp, xót đời ly hương.

Tôi, người trần thế phong sương,
Dọc đường gió bụi còn vương dặm ngàn.
Nghiêng vai có tiếng thu tàn,
Khung trời chớm lạnh lá vàng rơi rơi.

Tôi, người trần thế thất thời,
Lệnh hàng buông súng, nát đời chinh nhân.
Trắng tay giữa cuộc phong trần,
Ôi! Đời lỡ vận muôn lần đắng cay.

Tôi, người trần thế lưu đày,
Cố hương vời vợi, chiều nay thấy buồn.
Gió mưa từng hạt nặng buông,
Khơi dòng kỹ niệm trỗi nguồn tâm tư.

Mai đây rồi phải giã từ,
Lòng trần rũ sạch, cõi hư trở về.
Mang theo hạt giồng Bồ-đề,
Nương nhờ Phật lực cận kề Như Lai.

Di Đà lục tự chẳng phai,
Từ bi tế độ khắp loài chúng sanh.
Huyển không vẫn sắc tinh anh,
Tịnh như bất biến, thuần thanh chẳng rời.

Hạnh Bồ-tát đạo sáng ngời,
Thong dong khắp cõi giúp đời trầm luân.
Bá Duy - Cuối Đông, Melbourne 2012-08-08


HƯỚNG VỀ TỊNH ĐỘ DI ĐÀ
Chiều buông nắng nhạt dần rơi,
Thong dong bước giữa chợ đời mênh mang.
Tiếng cười, tiếng khóc, tiếng than,
Tiếng u uất nghẹn, khiến càng thê lương.
 
Dòng đời là chuỗi kết vương,
Ẩn tàng sinh diệt, náu nương chập chùng.
Dậm trường thiên lý lao lung,
Lẫn trong nắng bụi, vui cùng gió mưa.
 
Thế nhân chìm đắm say sưa,
Chút men dục lạc đâu vừa khổ đau.
Mịt mờ kẻ trước người sau,
Trẻ già dắt díu kéo nhau vô thường.
 
Rít gào ngọn gió tai ương,
Trùng trùng bể khổ khó lường bão giông.
Giật mình tỉnh giấc mơ “KHÔNG”
Tìm trang Phật pháp để lòng an nhiên.
 
Lắng tâm soi bóng cửa Thiền,
Câu kinh, bài kệ, đất miền Lạc bang.
Hồi chuông, tiếng mỏ âm vang,
Quyện vào sâu thẳm, không gian an bình.
 
Di Đà lục tự diệu thinh,
Tín sâu, nguyện thiết, tâm linh hiển bày.
Pháp-Hoa trì tụng đêm ngày,
Đối tâm chuyển giác độ rày chúng sanh.
 
Từ bi kết đủ duyên lành,
Tây phương cực lạc viên thành mai sau.
Bồ tát bạn lữ bên nhau,
Hành thâm công đức thể làu vô dư.
 
Đèn tuệ giác, tánh chân như,
Mênh mông vô tận kết từ tâm KHÔNG.
Sắc, không, không sắc tương đồng,
Vô sanh, vô diệt, ngại không có gì.
 
Khấu đầu trước đấng Từ bi,
Hướng về Tịnh độ khắc ghi không rời.
Nguyện mai này ánh sao rơi,
Giúp trong bể khổ giảm đời khổ đau.
 
Tiết đầu Xuân Melbourne 2012.
    Bá Duy.

KHÚC HÁT NGÀN ĐỜI
À ơi tiếng Mẹ hát ru,
Nhẹ như sương khói mùa thu trên ngàn.
Êm đềm dìu dặt mênh mang,
Tròn bao nhiêu giấc thênh thang tuổi hồng.
 
À ơi tiếng Mẹ thơm nồng,
Mát như dòng suối từ lòng đất sâu.
Trải bao mưa nắng dãi dầu,
Nhọc nhằn cho đến mái đầu tuyết sương.
 
Mẹ đà gởi trọn nguồn thương,
Bao tình nhung nhớ về phương xa mờ.
Đứa con viễn xứ bơ vơ,
Còn bao lâu nữa ngày mơ tương phùng.
 
Nơi đây nắng hạ bập bùng,
Thiếu hoa phượng đỏ, vắng cung ve sầu.
À ơi tiếng Mẹ dài lâu,
Tim con vọng mãi từng câu ru mềm.
 
Lòng mơ giây phút êm đềm,
Mẹ hiền tựa cửa bên thềm chiều rơi.
Cho con uống ngọt từng lời,
À ơi tiếng Mẹ ngàn đời ru con.
cuối Đông Melbourne 2012.

TÀN CƠN BINH LỬA
Thương sao một cánh chim buồn
Cô đơn bay giữa trời phương giọt sầu
Bơ vơ chim biết về đâu
Mênh mông là cả một bầu trời hoang
Hôm nao vỡ tổ tan đàn
Xóa đi bao giấc mộng vàng ấm êm
Định mệnh cay đắng càng thêm
Ôi loài quỷ dữ ngày đêm lộng hành
Không gian tổ quốc tan tành
Tìm đâu được áng mây lành năm xưa
Trôi buồn đất thảm sầu chưa?
Tàn cơn binh lửa đời chưa nguôi sầu
Tự do nay đã chìm sâu
Tương lai mờ cuối ngàn dâu mịt mùng
Núi sông giờ cũng lạnh lùng
Xuôi ta ta cố về cùng cố hương.
 Bá-Duy (tặng Trương kim Báu)

THOẢNG QUA TỪNG GÓC MẢNH ĐỜI

Thoảng qua từng góc mảnh đời,
Phù vân tan hợp một thời đã xa.
Đường trần bụi trắng xa hoa,
Vầng trăng thiên cổ còn pha ngậm ngùi.                      

Một thuở đôi mươi chửa biết gì,
Miệt mài trang sách đợi mùa thi.
Khói lửa binh đao, đền ơn nước,
Giã từ áo trắng, khoát chinh y.

Thao trường rèn luyện tắm gió mưa,
Mồ hôi bãi tập buổi nắng trưa.
Mệt nhừ lãnh phạt đêm dã chiến,
Rã rời thân xác, não nùng chưa.

Giữa một ngày thu gió nhẹ nhàng,
Bao chàng trai trẻ nét hiên ngang.
Lấp lánh trên vai đời quan mới,
Đón bước người đi lộng gió ngàn.

Xiết tay thân ái giã từ câu,
Đâu biết ngày sau có đẹp mầu.
Hay bước xông pha đùa nguy biến,
Góc trời chinh chiến nở vùi sâu.

Mộng đời tuổi trẻ chí dâng cao,
Mưa nắng trường sa bạc chiến bào.
Khói thuốc xanh xao mùi vương vấn,
Đậm tình chiến hữu sớt gian lao.

Bảo tố tai ương ập đổ về,
Xé lời hẹn ước bước sơn khê.
Ngập trời dâu bể ngày tang tóc,
Ai khóc đời ai chẳng trở về.

Khói lam mờ mịt, núi bên mây,
Dễ biết thời gian trả nợ nầy.
Phủ trắng đau thương, trời xứ Bắc,
Nhục nhằn đói lạnh kiếp tù đây.

Đằng đẳng bảy năm sống ngục tù,
Núi rừng Việt Bắc tựa đèn lu.
Đập đá, đốn cây, rừng muỗi, vắt,
Nhẫn nhục từng phen dưới súng thù.

Vượt ngàn vạn dặm đến thăm con,
Lúc xác thân con đã mõi mòn.
Công ơn trời biển thêm lần nữa,
Mẹ giúp đời con bớt héo hon.

Câu nói đùa xưa được chứng minh,
Phó thường dân Nam bộ đúng in.
Tự do đâu hỡi, còn hay mất,
Sáng còn tối mất, mấy ai tin.

Vào bước ba đào, chớp biển Đông,
Thưa Mẹ con đi, gởi tấc lòng.
Dẫu mấy phương xa, hoài thương nhớ,
Cù lao sanh dưỡng đã dầy công.

Lênh đênh trời nước, tiếp liền nhau,
Mây nước cùng xanh thẫm một màu.
Biển lớn bao la dường vô tận,
Thầm ngỡ như là đáy mộ sâu.

Bạn đời bên gối vẫn yêu thương,
Mãi xẻ chia nhau những đoạn trường.
Năm tháng trôi mau đời xứ lạnh,
Tình nồng còn đượm bếp lửa hương.

Hạt giống năm xưa, chợt nẩy mầm,
Đã bao tiền kiếp mãi lặng câm.
Hôm nay duyên khởi, nương nhờ Pháp,
Gột rửa soi nhìn lại chữ TÂM.

Phật pháp lời ban rất nhiệm mầu,
Trải bao ngàn kiếp vẫn thâm sâu.
Nhất nhất khắc ghi gìn chánh niệm,
Xóa muôn phiền não, vạn lo âu.

Đây nén hương thành nguyện kính dâng,
Mười phương chư Phật thấm hồng ân.
Mê lầm con chuyển sang bờ giác,
Chiếu phá não phiền tham, si, sân.

Lên đường chánh kiến với hành trang,
Di Đà lục tự mãi miên man.
Chuyên lòng thành ý kiên trì niệm,
Phật quốc Di Đà tiếp dẫn sang.

Mai sau liễu ngộ rỡ ràng,
Nguyện đem ánh sáng đạo vàng độ sanh.
Nơi nơi phát khởi duyên lành,
Thoát vòng sanh tử, Nhân thành, Quả viên.
Đường Tịnh Độ nở Hồng liên,
Tây Phương Cực Lạc, đây miền vãng sanh.

Lê Bá Duy

 
KHOẢNG MỎNG
Đó là khoảng mỏng thời gian
Vương trên môi má võ vàng tháng năm
Đó là khoảng mỏng ánh rằm 
Yêu thương trót đã ngàn năm thẫn thờ
Đó là khoảng mỏng câu thơ
Mong manh mỏng đến bất ngờ mong manh.
 
KHÚC LY CA
Tiễn em đi Một chiều tan vỡ
Chiếc cốc buồnVương phút chia xa
Ta phiêu bạt một trời thương nhớ
Vỡ trong lòng một khúc ly ca
 
"Em về bẻ nửa cô đơn
Gửi tôi một nửa, nửa còn mang theo
Đời tôi qua những thác đèo
Nửa cô đơn ấy mãi đeo bên mình
(Trích "Hương ngoại ô” -Tập 9)
 
ẢO ẢNH
Nhiều khi cái rất thật
Cũng chỉ là hư không
Tuổi ta so với trái đất
Chỉ là giọt nước giữa đại dương
Ảo ảnh trong em không có trái tim anh
Ảo ảnh trong anh chỉ còn em- tiếng khóc
Giọt nước mắt vỡ- oà biển lốc
Phút chốc nhòe tan biến nhân gian...
 
NEO
Sợi dây neo những cánh diều
Con thuyền trên vịnh neo chiều xa xôi
Gió xưa neo những bồi hồi
Câu thơ em đã neo tôi suốt đời.
 
ĐỢI
Chiều thu mắt mẹ hoàng hôn
Cháu con xa ngái cô thôn đoạn trường
Lá thu xao xác bên tường
Tiếng rơi… mà ngỡ con thương trở về!
   
CHẬM
Chầm chậm tôi chầm chậm em
Cả hai chầm chậm đi tìm nửa kia
Nửa em thiếu nửa tôi thừa
Nửa tôi thiếu nửa em vừa đánh rơi!
 
NHỚ HUY CẬN
Cảm ơn người nhóm lửa thiêng
Sóng Tràng giang giữa vô biên Ngậm ngùi.
Người đi để lửa cho đời
Nhân gian ấm ngọn lửa trời thiêng liêng.

NHỚ TRỊNH CÔNG SƠN
Biết bao ca khúc để đời
Mênh mông một cõi đất trời cưu mang
Tà dương lặn xuống địa đàng
Trở về cát bụi hóa vàng thiên thu.

Saturday, February 12, 2022

Nhiều tác giả 5

 
CÂU THƠ ĐỨT ĐOẠN.... TUỆ THẠCH
Câu thơ đứt đoạn nửa vời
Mùa về giá rét từng lời ru xưa
Bờ mi năm tháng ngủ chưa?
Có câu hát cũ như vừa được quên
Nỗi buồn không biết gọi tên
Rớt rơi từng vạt tím miền tâm tư
Giữa muà đông gọi muà Xuân
Thương sao chiếc lá đang cần gió bay...
Ta cầm chiếc lá trên tay
Nghe mùi hương cuả tàn phai…mà buồn
Đừng yêu ,Đừng mộng , Đừng hôn
Cứ lưng chừng thế ,Mà chôn cõi sầu...
Đừng vui ,Đừng khóc ,Đừng đau
Cứ lênh đênh thế về đâu thì về
Vần thơ sầu rụng ê chề
Vẫn còn đây rất...chờ về giấc mơ...
Tình là thơ…sương khói mờ…
Trầm hương mái tóc em giờ đi đâu?
Có người đếm hạt mưa ngâu
Mà nghe thương nhớ dạt dào xót xa...
Tháng ngày qua…tình phôi pha….
Trăng tròn trăng khuyết trăng tà đáy sông
Sóng lòng anh dội mênh mông…
Chập chùng nghiêng ngã bềnh bồng ngã nghiêng...

Huy Tưởng

  Chiều tĩnh vật   Chiều đã ngấm sâu dưới mái Em nghe không chất ngất tiếng hoàng hôn giập vỡ những cánh mây hiền giả những kè đá cam lò...