Tuesday, March 2, 2021

Ngã Du Tử

 

Cỏ Gọi Mùa Trăng

Cọng cỏ mượt gọi mùa trăng thức giấc
Áo tiểu thư vừa lấm chút bụi đường
Đã khó chịu với đất bùn vương vít
Nên ngại ngần cọng cỏ đẩm mưa sương
Cậu ấm, cô chiêu mong cả đời nhung gấm,
Thảm cỏ mềm êm ái những thường dân
Dẫu ái ngại cuộc đời mênh mông lắm
Cỏ thiên thu cùng sự sống dân lành
Ai ráo hoảnh với lòng thành cỏ biếc!?
Mãi vô tình cay cú với lầm than
Khi chợt hiểu có mùa trăng thức gọi
Là nhân gian thêm màu sắc dị thường
Vàng con mắt với cỏ cây lau lách
Đầy ưu tư trước sức sống diệu kỳ
Thương tăm tối nơi vùng hoang lạnh lẽo
Trăng bạc ngàn rọi từng lối người đi
Ôi đất nước những mùa trăng héo úa
Nụ cười em, giấu kín phía bên trời
Tiếng rên vọng từ nghìn trùng dội lại
Thôi thúc từng thảm cỏ mượt trùng khơi

Dáng Thời Gian

Sâu đo từng bước nhỏ
Cũng hết đoạn đường dài
Là xanh tươi thảm cỏ
Để mát bàn chân ai

Tiếng kêu trong khuya vắng
Xé toạc bóng đêm dày
Tia nắng hồng vừa chớm
Bắt đầu một ban mai

Đi ngang đời đã xế
Bóng ngày xuyên qua vai
Tiếng ưu phiền âm ỉ
Cháy lên ở chốn nầy

Giọt chiều rơi thoi thóp
Đọng cuối ngày đâu đây
Nghe ra từ bóng tối
Bao nổi ân hận đầy

Mỗi con người lầm lũi
Sớm chiều có ai hay
Ngồi đếm mùa xuân đến
Đau từng đầu đốt tay

Hong thời gian lành lạnh
Mặc thế tình còn say
Trời tự do xanh ngát
Có cánh diều tung bay

Về ngang qua làng cũ
Niềm vui đậu trên tay
Tiếng cươi em bật dậy
Vá nổi buồn lâu nay

Đời còn xuôi còn ngược
Nhà ai vui sum vầy
Hóa thân thành yêu mến
Tưới lên đời ngất ngây

Đợi

Tôi chờ đợi cảnh đất trời thay đổi
như sắc hoa về tô thắm mùa xuân
ngày dân tôi rộn rã tưng bừng
giục mùa mới ngang qua từng ô cửa

tôi sẽ đứng phía trần gian một nửa
còn nửa kia cho cả riêng Em
máu thịt rần vút cánh những đàn chim
bay tứ hướng mở cửa lòng dân tộc

kìa nhật nguyệt cũng tưng bừng mở hội
từ đồi khô sẽ bật dậy mầm xanh
nước suối nguồn cũng réo rắc âm thanh
từng đồng bãi hồn nhiên mùa thơ trẻ

ơi huyền dịu ánh mắt hiền của Mẹ
nụ cười lung linh nỡ giữa vô cùng
áo quan san mới mẽ một màu chung
ngày khánh tiết gọi mùa vui tràn ngập
 

Dòng Sông Quê

Ngọt ngào dòng sông quê tôi
tưổi thơ vực dậy bên đồi quan san
nổi trôi giấu kỷ niệm vàng
chiều nay về lại lòng man mác lòng
trưa hè thắp gió dòng sông
lao xao biển lúa đòng đòng đưa hương
hoa cau thơm lựng sau vườn
ngày xưa thoang thoảng còn vương bây giờ
ngày đi hoa cỏ dại khờ
người về nước cũng cơ hồ hoan ca
lỏng tay đánh cược sơn hà
vẫn nghe trong máu âm ba một thời
trẻ trai xưa vọng trùng khơi
cổng ngày rộng mở tung trời cánh chim
chiều quê đồng vắng lặng im
hoàng hôn phủ, ồ! Ngụp chìm dòng sông
tiếng cười chìm nổi theo dòng
có ai biết nước con sông đi về?

Hành Hương Về Ký Ức

Người ta hành hương về đất thánh
tôi hành hương về ký ức quê mình

tháng bảy ngồi giữa lòng thành phố
nghĩ về em canh cánh nửa đời
em biền biệt khi mùa xuân đương nụ
áo thư sinh kịp vắt ngang trời

rồi từ đó loanh quanh nỗi nhớ
tôi một mình lóng ngóng lơ ngơ
đêm thấp thõm chìm sâu vào mộng mị
biết còn ai san sẻ một trời mơ

cũng từ đó hoang vu lòng thành phố
người lại qua nghi kỵ đến kinh hồn
ôi,chết lặng những tâm hồn rất trẻ
tìm đâu tiếng cười và nụ hôn

tiếng rên rĩ dưới vòm trời rất khẽ
sợ vô cùng rò rỉ những thở than
em có hiểu lõm trần gian nín thở
tội không em ngần ấy đến lầm than

chừng thơ trẻ cũng quên vì cơm áo
hiểu biết đâu đổi được bụng cồn cào
rồi bất chợt quê hương nghèo đến vậy
tuổi trẻ nào không ước vọng khát khao
...
tháng bảy vài mươi năm sau đó
giữa lòng thành phố vẫn cô đơn
em biền biệt khi mùa xuân đương nụ
tôi bây giờ tóc bạc nhiều hơn

Hoa Duyên

Mây nước quê người chân bước qua
một vùng xanh ngát đến xa xa
chiều nghiêng vóc ngọc đôi bờ gọi
mây trắng về đâu? chợt nhớ nhà

nhiệm mầu hoa nở bên bờ cỏ
thanh thản làm sao một đóa vàng
dìu dịu làn hương vương trước gió
dặt dè từng bước rất nhặt khoan

nhỡn nhơ bướm nhỏ dăm vòng lượn
mất hút vào không một dấu nhòa
sợi nắng cuối ngày giăng giăng lụa
đọng lại ân tình trên cánh hoa

ngẫn ngơ một đóa hiền như ngọc
khép nép bên đời đứng lặng yên
thỉnh thoảng đùa vui cùng gió nhẹ
tặng người tôi gọi đóa hoa DUYÊN

Hồn Nhiên Ta Gọi Mây Về

ngôn ngữ ngọt bùi múa rối
nghĩa nhân nhuộm trắng cả rừng
ta rẽ ngang đời một lối
yêu người rất mực bao dung

được thua làm sao nói hết
thôi về xếp lại niềm tin
lớp lớp vào hồn ủ kín
nữa mai hong lại mặt trời

trăng khuya nhạt màu thiên cổ
hồn nhiên ta gọi mây về
tội lắm bàn chân thổ mộ
lạc đường đi giữa trời mê

lương tri muôn đời bất tận
cớ sao yên lặng ngậm vành
ơi người chân thành lên tiếng
muôn phương hương nắng xây thành

giữa những trái tim dị dạng
nỗi đau lặng dấu bên lòng
mai sau rực màu chính ngữ
chân trời xóa sạch đường cong

Lại Nghĩ Về Quê Hương

Leo qua mãi con dốc sầu chưa mỏi
mảnh đất quê vật vả toát mồ hôi
lời sông núi nghìn năm về hỏi nhỏ
"bao giờ lòng dân tộc lên ngôi"

tiếng sóng vọng từ biển ĐÔNG dội lại
nước non ơi, văn hiến tự ngàn năm
thềm lục địa có bao giờ đến vậy*
trăng quê hương lớp lớp đọng ưu hờn

đôi mắt Mẹ khép hờ nhìn tủi nhục
dáng núi sông nhòa nhạt dưới trời xanh
đất nước ơi có trổ nhánh tươi cành
lòng dân Việt mơ một ngày sãi cánh

em có hiểu quê hương mình giàu đẹp
là rừng vàng biển bạc trong giáo khoa
ngày tôi lớn chưa một lần diện kiến
thương đàn em cứ học thuộc lời ca

có tiến bộ nhưng thực thà rất ít
là rắn con lại vẽ móng hóa rồng
quê hương mình chỉ có một mùa đông
dân trần trụi co ro thời thiếu áo?!

trên cao ấy người ta vung bừa bãi
dưới đất nầy dân tộc vẫn lầm than
thân tổ quốc tật nguyền vì cắt xén
những mảnh đời co rúm bước chân hoang

Lối Ta Về

Đưa mắt ngắm nhìn mây trời xanh ngát
Nghe trùng dương ca hát dậy núi rừng
Ngoảnh mặt lại trông về nơi cố quận
Niềm hân hoan tràn khắp nẻo quê hương

Cây lá cũng mừng vui mùa hội ngộ
Phía xa xa nhã nhạc rộn đường về
Con chim ngàn dang cánh dưới trời quê
Tiếng cười dội tứ bề vui trở lại

Đời có lúc cũng vạn lần thân ái
Vui lên em trẩy hội đoạn đường còn
hoa cỏ biếc cung nghinh đời rộn rã
lối ta về vàng trải bước chân son

Mùa Tự Do Bay

Tặng người muôn dặm

Dong ruổi một đời lạnh chốn nao,
nhà xưa còn nhớ buổi quay về
liềm trăng đã cứa vào thiên cổ
vàng võ từ bi (đẫm lệ thề)?

này anh, mai mốt ngày thay lá
cũng nhớ xanh như thuở ngang tàng
thiêng liêng nào giục đường chim cũ
từng tốp thiên di động cuối ngàn

thời đã sang mùa xanh tóc bay
trời Nam trở dạ giục giang hồ
này em, nếu vàng như như lá úa
nhìn mắt sông quê chọn lối về

và cứ thảo thơm như thuở cũ
non nhà sẽ xanh mộng nhân gian
qua từng ô cửa lòng dân tộc
mùa tự do bay khắp phố làng

Mười Năm

Em về áo tía tung bay
Chim reo góc phố vầng mây lén nhìn
Cội si già đứng lặng thinh
Chân vui với nhịp thanh bình loang xa
Phải đâu em khoác lụa là
Chân vang guốc nhỏ mắt ta sững sờ

Chiều nghiêng một thoáng xanh mơ
Mắt em mang cả hồn thơ ta về
Giọt thời gian gõ lê thê
Gọi em trong gió ươm thề mưa ngâu
Tim vang em bước qua cầu
Nửa mang tiếc nhớ nửa sầu cung mây

Mộng về thân xác trắng tay
Em vui phố mới đêm ngày nắng mưa
Tìm quên bên gốc si xưa
Dường như em guốc nhỏ vừa ngang qua
Mơ chiều một khúc tình ca
Tim xưa còn nhớ thiết tha thuở nào

Mười năm đếm bước tiêu dao
Mười năm ngồi nhớ chiều nào guốc vang
Mười năm nhắp ánh trăng vàng
Mười năm lưới nhớ còn đan tháng ngày

Quán Trên Đồi

Hoàng hôn lẫn khuất phía chân đồi
thong thả túi thơ cuộc rong chơi
hàng quán buồn thiu sao đến vậy?
dừng chân trăng viếng chỗ ta ngồi

phóng bút nhập thần viết mấy câu
trăm năm thanh thế phải cơ cầu
sao bằng chủ quán trên đồi vắng
đợi bạn tri âm để bạc đầu

rượu với người thơ hơn võng lọng
sá chi danh bạc cõi đời thường
yêu người hiểu được tình con chữ
ngày lên mai mốt sẽ còn vương

vương đạo một đời ôm ấp mãi
vui gì tục luỵ bóng trang đài
núi đồi thanh thản ngàn mây gió
hoa cỏ ngày đêm bện dấu giày

tạm biệt quán chiều trong tĩnh lặng
ta về xin nhặt chút bình yên
thắp lên hồn ngọc màu trăng lạ
nở rộ trong tâm nụ cười hiền

Quê Hương Và Bè Bạn

Tôi về chơi giữa quê hương
bước đi từng bước mà thương quê nhà
nghe ngày gọi thức thi ca
bóng sông thân núi như là hanh hao
rì rào gió chạm bờ cau
lồng hương thơm thoảng ướp vào văn chuơng
hạ ơi phượng đỏ ven đường
mùa xuân xưa đã lạc phương mất rồi
chữ tình tha thiết trong tôi
người dân quê mãi cả đời gieo neo
lối về làng mạc hanh heo
bóng trai tráng chỉ liêu xiêu một vài
bạn bè xúm xít lai rai
mừng gặp lại tháng năm dài áo cơm
buồn vui từng chuyện thăng trầm
mỗi anh em một trần gian cuộc đời
lời vui xin được trân mời
nỗi buồn mặc kệ giấu vào buồng tim
lâu rồi tếch một cánh chim
nghe hồn ấm lại trái tim Sài gòn
về chơi giữa hạ trăng tròn
cảm ơn đời có nụ hôn bạn bè

Sóng

Sóng ầm ào mấy thiên thu
Mật ngôn biển cả gửi vào nhân gian
Trắng phau đầu bạc; - lòng vàng
Đã hòa trong ấy muôn ngàn âm giai
Vui là tiếng nhạc bên tai
Phổ vào thanh thế những bài hoan ca
Buồn nghe cay đắng xót xa
Trăm nghìn cảnh phận vỡ òa khóc than
Con người chưa thể vội vàng
Nói gì với sóng ẩn tàng ngữ ngôn
Quanh co cơn mộng vuông tròn
Còn non nước sóng vẫn còn – ngày lên

Tản Mạn

tình như mộng người như mộng
đời trăm năm lồng lộng gió quan hà
bước chân đi qua còn lưu lại phía sau cùng hậu duệ
Trí tuệ chưa phải là bậc nhất hành tinh
nếu anh minh Đức độ như Ngũ hành sơn cùng nắng mưa năm tháng
Thi sĩ mang chất tình lãng mạn
nên luôn luôn cảm xúc trong tâm hồn
những buổi chiều sắp tắt lúc hoàng hôn
đưa mắt ngắm đất trời, tưong tư đầu ngày trổi dậy
Ta cũng từng tỉnh say đôi mắt ấy muôn trùng u mặc
đất nước ơi thuơng quá những nàng Kiều
Non sông thân yêu có hiểu thấu tình ta đau Nguyễn Trãi
ngày thênh thang lần Gia huấn ca chua xót giữa thanh bình
và tự nguyện dâng trái tim phổ độ
nghe hạnh phúc ngưòi rạo rực làm hạnh phúc ta
giữa biển đời bao la, ngân nga:
- May thay còn chút nghĩa ân
dòng đời như cuộc phù vân nổi chìm
Ta muốn lặng im nghe trổi dậy
Tình như mộng Đời như mộng

Tự Sự Tôi

quê xưa từ độ xa người
lòng như dòng suối ra khơi gọi nguồn
hòa cùng biển lớn ngàn phương
ô hay tan hợp sự thường là duyên
chừng bao trăng mộng thật hiền
chừng bao vò võ chung riêng cõi người
tôi từ phiêu dạt bao nơi
vẫn nghe thôi thúc có lời mẹ cha
quê hương đâu chẳng là nhà
cánh chim bạt gió cứ tha thiết hồn
Em còn thắm một nụ hôn
cho Em quên mấy nổi buồn lơ ngơ
mai về lên đỉnh hái thơ
trần gian còn lắm bơ vơ rất người
dòng đời cứ mãi ngược xuôi
tôi còn tôi-suốt một thời nhiễu nhương
niềm tin giữa cõi đời thường
giữ mình trong - gửi chút hương cho đời
tấc lòng mua cuộc rong chơi
tôi thương tôi, mãi ru lời quê xưa

Yêu Em Lòng Mãi Chân Thành

Em có đợi phía bờ kia lặng lẽ
để câu thơ phơi cóng suốt bao mùa
và nắng quái cũng ngậm ngùi như thể
bên đây bờ chưa hiện một vì sao

mãi căng mắt nhiều đêm trong biển sóng
sao dội về từng tia sáng mông lung
màu thế tục nhiều khi cần mơ mộng
đất thanh bình vùng vẫy giữa mê hoang

mùa gió mới ơi ngọt ngào ca hát
phả vào thơ ngất ngưỡng bước thăng trầm
bao cảm nhận cõi đời nghe rất thật
trên đôi vai vết cứa vẫn thì thầm

lẽ vàng đá xem chừng như đã hiểu
núi non cao đâu chết dưới bão cuồng
cứ điềm đạm trong bước đi gió nổi
lời thơ ơi gõ nhịp phách can trường

có thể lạnh với sương mù thê thiết
vẫn yêu em như thuở mới vào đời
ngày sắp dậy phía đông lên hồng tía
yêu chân thành mặc con nước đầy vơi

Thursday, February 25, 2021

Hồ Lệ Trạch

 

Tình Rồi Như Gió

Sự bé bỏng của lương tâm con người trước bao thúc giục gọi mời
ai chứng nhận cho em thánh thiện khi quá khứ hiện về lúc chênh vênh một bờ vực tình kia.
Cơn gió mùa đông nỗi xao xác mùa thu em mòn gót qua bao lần tàn úa
chút ấm nào có đủ dìu em đi khi đã lạnh chân đời.
Qua một lần đỗ vỡ khép lại bao ước mơ muộn màng..những tưởng gió rồi lặng
lúc trở về với chút mảnh tình tan.
Thì thôi, ta cũng chỉ là bụi vướng chân người trong mỗi độ ra đi.
Đành vậy, dư âm xưa chối bỏ làm gì.
Đến một lần ta có nỗi đau, xa một thưở tình già thêm bao tuổi thì cứ để lời thề non hẹn suối trôi xuôi đi như câu chuyện tình buồn.
Một ngàn năm ta rồi như cỏ, tình rồi như gió
quá khứ tương lai rồi cũng bọt bèo khi giữa đời đánh lạc mắt nhìn theo.. 

Tạp khúc

Dang dở như một lần em đến, một lần tôi đi, như chuyện áo cơm quấn đời vào những giấc mơ không đích thực.
Làm sao đánh thức một ngàn năm để dìu em đi trên đời này mà không cần nước mắt.

Sự vỡ vụn của trái tim, hoang phế của tâm hồn, có chăng em hơn một lần ta cố tình quên đi để tự thăng hoa cho mình thành kỳ tích.
Thì cứ là lá mùa thu, là mây mùa đông, là đêm thánh thiện tâm hồn ta gạt ra khỏi mình bao mưu toan vặt vãnh.
Đi và đến. Điểm hẹn nào đích thực để ta không thấy mình phản bội, để không thấy tình yêu ngàn lần không đổi.
Đừng gom những tạp nham ở đời như các vì sao cứ sợ đêm kia xô ngã, thì vẫn là ta dù rất thường tình, không trang phục bao giấc mơ hoang tưởng.

Nửa còn nửa mất

Chẳng lẽ nào ta gởi lại nơi đây
Một nửa mất một nửa còn dang dở
Thôi thì cứ để cuộc đời đi qua hơi thở
Nhấp chén rượu rồi ai mà chưa từng nghiêng ngửa một lần say

Đi qua những tháng năm này

Đi qua chiến tranh
Anh đánh mất một thời thơ ấu
Đánh mất niềm vui của em
Đánh mất những trò chơi ảo tưởng

Góc lạc mùa trăm hướng
Ta lạc vào áo cơm
Ai đánh mất ai trong thiếu thốn âm thầm

Những bước chân rơi vào cõi vô tâm
Kỳ tích nằm im không tiếng gọi
Ai gạt ra ngoài câu nói Lời hẹn ban đầu


Em có phải là em của tôi
Tôi có phải là tôi của em lần đầu gặp gỡ
Hay tất cả dạt xô ngoài nỗi nhớ
Khi trái tim mọc gai ở chặng đường này

Muộn rồi em giờ nhìn lại trên tay
Cũng chỉ còn dở dang, vỡ vụn
Vĩnh cửu bỏ ta đi, vĩnh cửu sợ hệ luỵ
Sống với kẻ bất tài

Chúng ta đã kể cuộc đời quá vội nhạt phai
Mà khát vọng chỉ là ước mơ hão...

Hát ru

Giờ còn lại những cơn mưa
Ta ru ta với lời thưa vắng này
Em qua mấy độ thơ ngây
Tình xa bao thuở mà gầy dáng xưa
Giờ còn lại sắc âm thừa
Ta ru là để tiễn đưa lời mình
Người đi qua những vô tình
Và ai qua những bóng hình vỡ tan
Nay ta ở lại trần gian
Nhắp thêm chút rượu cho tàn cuộc kia
Mai em tình dẫu chia lìa
Mang câu hát cũ ru bia mộ người

Em xưa

Em xưa theo tiếng nhạn
Bay về cõi trời xa
Ta xưa nghe tiếng thú
Rớt lại giữa giang hà

Tình xưa đôi cánh mỏng
Chở không trọn oan khiên
Gặp nhau mùa bão tố
Xa nhau mưa cuồng điên

Trái tim ta bé nhỏ
Không chứa hết nỗi sầu
Một đời ta nghèo khó
Chẳng ấm tình em đâu

Năm năm rồi mười năm
Ta qua cõi phù sinh
Ngổn ngang chuyện hư ảo
Em qua cõi phù sinh
Đã bao lần thay áo?

Bẽ bàng cánh nhạn xưa
Lạc loài tiếng thú cũ
Em xưa giờ thiếu phụ
Ta vẫn hoài gió mưa

Lỡ làng

Lỡ làng như một lời ru
Như mây người ấy bỏ thư đi rồi
Ai mang cát bụi từ trời
Gieo vào em để một đời buồn tênh
Tình xưa nào rớt bên thềm
Mắt xưa nào lại đen thêm một lần
Lỡ làng như một dấu chân
Ta hoang vu bước qua thân phận này
Thì thôi một chút gió bay
Ta về với nắng của ngày sắp tan...

Tiễn người về xứ biển

Đưa tiễn người qua một lần vui
Chắc biển chiều nay nhiều sóng lắm
Ta ở lại đón một đời lận đận
Nghe cô đơn như nhánh rong buồn

Chuyện cũ thì thôi như gió ấy
Đã không là biển sao đợi chờ
Đã không là biển thì đưa tiễn
Cho tan đường về những giấc mơ

Đưa tiễn người qua một lần vui
Nghe tình xưa vỗ cánh ngậm ngùi
Ngày mai ai gọi về biển nhớ
Khi sóng đời ta không dễ nguội...

Tự bạch

Sẽ còn gì sau buổi bể dâu kia
Môi mắt ấy gió mây nào về đậu?
Đời vô thường làm sao hiểu thấu
Em đợi chi cho khánh kiệt đời mình

Nỗi buồn bất chợt

Ta làm thơ cho ai?
Ta làm thơ cho người cô độc
Chiều nay mở cửa phòng mình vắng lạnh
Thơ cũng ra đi theo cơm áo nơi nào!

Thôi em, chuyện cũ

Về đây nghe lạ tiếng chim
Nghe ta mỏi gối đi tìm bâng quơ
Về đây đá phủ rêu mờ
Nghe hoang phế dựng trên bờ tình xưa
Thôi em chuyên cũ như mưa
Lạnh đời anh cũng đủ vừa xót xa
Thôi em trăng ấy đã già
Cho anh đứng lại giữa tà huy bay.

Mùa đông gởi lại

Em ra đi mùa đông còn gởi lại
Chim chóc biếng lười ngủ vùi trên cây
Ngày đến muộn như không muốn đến
Buồn lén vào hồn tôi đây

Gởi lại chi mùa đông khi chia xa
Cho cây lá đong đầy mưa với gió
Cho chóng phai một chút tình buổi nọ
Úa vàng lên vùng kỷ niệm thật gần

Tôi lạnh một ngày hay lạnh suốt trăm năm
Mà em gởi mùa đông ở lại
Ai gom giùm tôi những chiều trống trải
Khi cô đơn về ngủ chỗ tôi nằm

Chạm bóng hoàng hôn

Ai sống trên đời mà không chết
Vội vàng chi đem bán rẻ tâm hồn
Để khổ luỵ thành sầu đong không hết
Ngã ngựa rồi đời chạm bóng hoàng hôn

Như có như không

Tôi để tim mình cho ác quỷ rong chơi
Hoá thân thành tên đê hèn lần lữa
Ừ thì cuộc đời tôi gió bay một nửa
Một nửa là những chắp vá hững hờ như có như không

Biển của đời anh

Thôi em hãy cứ như là biển
Mênh mông đời anh những ước mơ
Thôi em hãy cứ như là sóng
Xô dạt tình anh buổi đợi chờ

Mùa đông cứ để đi qua cửa
Anh về nghe lại tiếng mưa xưa
Biển của đời anh không còn nữa
Thì sóng vỗ chi chút âm thừa

Xa tít rồi em ngày tháng ấy
Biển có ngờ đâu sóng đã già
Em có ngờ đâu ta tóc bạc
Khi về gặp lại ước mơ qua

Thà rằng

Thà rằng tôi đọc lại Kiều
Còn hơi ngồi viết trăm điều phù du
Thà rằng có một Nguyễn Du

Hơn thơ ngàn tập bay vù qua tim
Thà rằng cứ mãi lặng im
Còn hơn mỏi gối đi tìm bâng quơ
Thà rằng tôi chẳng làm thơ
Cho Nguyễn Du khỏi còn ngờ hậu sinh
Nghĩ đi nghĩ lại giật mình
Khuyển, Ưng hậu thế vô tình còn đây
 

Giấu

Tôi giấu đói nghèo sau lưng
Đến lớp giảng về sự giàu có của đất nước mình
Em giấu hiền hoà đằng sau mái tóc

Tìm đến lọc lừa đo cơm trước mặt
Bạn giấu sự thật dưới đáy tâm hồn
Viết những câu thơ tình cho các cô hàng xén
Mẹ giấu tuổi già dưới chiếc nón lá
Tảo tần đi sớm về khuya
Còn ai giấu trái tim
Dưới chiếc ghế đang ngồi!

Đoạn cuối

Trời kia đã sang mùa
Nắng vẫy gọi Chờ em bên ấy

Đừng để tháng năm xưa thức dậy
Bận rộn làm gì Chút hư thực mong manh
Hãy để gió ấy bay đi Những kỷ niệm xanh xao một thời
Tiếc nuối làm gì em Cho có trong nhau nỗi buồn
Anh có thể làm gì với đôi tay Của mùa đông lạnh giá
Làm sao dắt em đi Cho trọn một đời
Sẽ rất là phù phiếm Nếu tiếp nối
Gậm nhấm trái tim mình Chờ ngày hoá đá
Và em hãy ra đi Khi mùa kia réo gọi

Khúc tặng Hội An

Gió gọi cuối phương trời
Mùa đông về đâu đó
Riêng ta sa rối bời
Đời hiu hắt nỗi gió

Ba mươi năm tuổi nọ
Cay đắng chuyện tình người
Mùa thu về bỏ ngỏ
Mùa đông về rêu phong

Em qua con sông xưa
Có còn màu áo cũ
Có thương người rong ruổi
Có yêu người long đong

Đã hết thuở chờ mong
Mắt biếc tuổi mười lăm
Anh giờ xa mấy nẻo
Quê nhà em nhớ ai?

Đà Lạt và em

Hai mươi năm sau anh lại đến nơi này
Từ lúc đọc trang sách đầu về Đà Lạt
Khi anh đến thành phố dâng tiếng hát
Chiều chậm buồn sương phủ xuống hai vai

Anh đâu còn một thời con trai
Để dắt em đi quanh hồ Than Thở
Nhưng rồi có trong anh muôn ngàn nỗi nhớ
Khi xa em, xa thành phố sương mù

Con đường nào dẫn đến đồi Cù
Mà mây mênh mông mây hôn mặt cỏ
Cho anh được làm rừng thông nhớ gió
Đón mỗi mùa đông lạnh em sang

Mai mốt anh về với biển mênh mang
Em có theo không người con gái ấy
Chàng trai đồng bằng yêu em đến vậy
Lẽ nào hương ngọc lan em giữ riêng mình

Mai mốt anh về với những dòng kinh
Câu lý ngựa ô cất lên tiếng hát
Không đưa nàng về dinh anh đưa về ruộng đồng bát ngát
Cho biển nối rừng trong hạnh phúc trăm năm


Viết ở sông Ô Lắc

Con sông kia nước vẫn chảy về đâu
Mà năm tháng hiền hoà lặng lẽ
Mùa đông đi qua mùa hè đến khẽ
Vẫn âm thầm tải nặng phù sa

Đất dấu yêu từng sông rạch quê nhà
Ruộng đồng dấu yêu trong đôi mắt mẹ
Lúa tơ vàng chạy dài tít tắp
Dấu yêu sức người đổ từng giọt mồ hôi

Bạn bè tôi giờ đã đi xa rồi
Đứa phía Nam đứa chiến trường phía Bắc
Chiều nay tôi về trên sông Ô Lắc
Soi lại bóng mình sau những tháng năm xa

Cảm ơn dòng sông cho câu hát mặn mà
Nuôi tôi lớn lên bằng lời ru đó
Sông nước bãi bờ đồng kia ruộng nọ
Cho tôi một đời yêu khúc dân ca

Có phải dòng sông mang mặn phù sa
Cho em yên lòng đến trường mỗi sáng
Mùa nước lớn ròng hai bờ sâu cạn
Cho em thuỷ chung trong cuộc tình người

Mai tôi đi rồi sông chảy về đâu
Cho tôi mang theo trên đường ra trận
Như mang theo tình yêu em bất tận
Cho buổi trở về còn có những bến sông

Thư tình cô giáo trẻ

Khi tôi tìm em, em đã đi rồi
Giàn bông giấy trước nhà vẫn nở
Con đường xưa của một thời trăn trở
Đã vắng bóng em rồi tôi vẫn không hay

Cầm lá thư mực tím trên tay
Tôi biết em về vùng xa xôi lắm
Mảnh đất vùng sâu là đâu em nhỉ
Sao bỗng nghe sâu nặng nghĩa tình

Có phải chính em không hiểu lòng mình
Khi dò bảng phân công biết về nơi ấy
Bóng trẻ thơ hiện lên trang giấy
Chờ em về gieo hết chữ đầu đời

Có phải thư em viết chẳng thành lời
Khi tôi kể nghe mà lòng xao xuyến
Chuyện học trò vùng sâu đến lớp
Phải qua bao cầu phải lội bao kinh

Thì có hề gì khi ánh đèn điện lung linh
Xa con đường tình tự
Khi học trò em còn đang khát chữ
Trông em như trời hạn trông mưa

Thì sá gì cái nắng ban trưa
Hắt vào má em mỗi lần đến lớp
Lòng cô giáo xoè ra như một tầng cây rợp
Che cho các em bóng mát cuộc đời

Có gì đâu là lạ anh ơi
Khi một năm rồi em không về thị xã
Dù có lúc cũng thèm một ly sữa đá
Thèm một chiều dạo phố rong chơi

Vì nơi đây đất đã bén hơi
Gió quấn quít hát thay lời tâm sự
À ơi... học trò còn đang khát chữ
Cô giáo nhớ nhà cô giáo chẳng về đâu

Ơi câu hát sao mà nghe nặng nghĩa sâu
Như câu hát mẹ ru em ngày ấy
Con đường đó với căn nhà có giàn bông giấy
Em đã đi xa cho hạnh phúc về gần

Và vùng sâu mai sau sẽ đẹp vô ngần
Có tấm lòng em người đi dạy trẻ
Và những con chim non đậu trên tay em nhè nhẹ
Sẽ cho đất nước này mãi mãi mùa xuân

Cảm xúc ở một vùng sâu

Tôi về đây đã mấy năm rồi
Cuộc sống bình thường ngày ngày đến lớp
Ngôi trường vùng sâu không làm tôi choáng ngợp
Nên chẳng bồn chồn mỗi bước chân đi

Ánh đèn dầu đâu xoá được cái nhìn sân si
Tôi so đo thiệt hơn mỗi lần về thành phố
Trái tim rung nhịp sầu đau khổ
Bỗng bùng lên muốn chạy khỏi nơi này

Mấy năm rồi sau tôi không hay
Dù mỗi năm vẫn đi trên sân trường ấy
Mấy năm rồi sao tôi không thấy
Dù mỗi ngày hai lần bưng chén cơm ăn

Nhưng sáng hôm nay lòng rất bình minh
Tôi lại về ngôi trường cũ
Như con chim xa bay về đoàn tụ
Có tiếng các em kể chuyện thì thầm...

Ngôi trường này những năm chiến tranh
Có cô giáo trẻ
Thương học trò như lòng thương của mẹ
Khi bom đạn quân thù
Đốt cháy mái trường xưa
Cô giáo đào hầm lánh đạn tránh mưa
Dạy cho các em bài ca giữ nước
Biết yêu đất mẹ có những anh hùng
Có vua Hùng và Lê Lợi, Quang Trung
Một sáng mai kia Giặc thù kéo đến

Giết cô giáo các em ở giữa sân trường này
Khi bụi phấn còn bám trắng đôi tay...

Các em ơi sao không kể tôi nghe
Cách đây mấy năm về trước
Để thấy được những gì mơ ước
Những gì so đo tính toán hẹp hòi
Chỉ là những gì ích kỷ riêng tây
Khi ở chính nơi đây
Máu người xưa đổ xuống
Cho tôi đứng cao trên bục giảng này
Không phải phập phồng giữa súng đạn vây

Như sáng hôm nay tôi lại về đây
Đôi mắt các em nhìn sao tha thiết quá
Không. Các em ơi trường còn che vách lá
Nhưng lòng tôi đã ấm vô cùng
Như hàng cây kia trông rất đỗi bao dung
Cho tôi lời giảng nồng nàn chân thật
Như máu người xưa thấm vào trong đất

Cho tôi tìm ra ý nghĩa cuộc đời
Biết yêu sân trường các em vui chơi
Biết quý một giờ đứng trên bục giảng
Như lòng hôm nay dịu sáng ánh sáng
Có trong hơi thở này hương đất bùng sâu

Gặp bạn thơ cũ trên vùng đất mới

Soi cuộc đời em vào những chiếc gương buồn
Đêm giãy chết quay cuồng trong mộng mị
Ừ thế làm thơ hẳn là thi sĩ
Bên áo cơm mưa gió cuộc đời

Có khi nào em nghĩ em ơi
Nơi em đến là đồng khô nắng gắt
Trời thành phố xanh màu xanh trong mắt
Và mộng mơ quấn chặt trái tim mình

Không thể viết gì hơn là những cuộc tình
Dưới ánh đèn lập loè màu khêu gợi
Thành phố nuôi em lớn lên bằng mong đợi
Bên môi má đỏ hồng là những phấn hương

Có bao giờ em nghĩ đến ruộng nương
Nơi con cò bay la bay lả
Lớn lên và em đi giữa lòng phố xá
Đâu thấy được ánh trăng soi xuống ruộng vàng

Những buổi ra đồng trời nắng chang chang
Nắng quái ác và da em đen sạm
Gặp nhau nơi nầy cho lòng đa cảm
Có vườn rau xanh mượt vuốt tay người

Vùng đất mới gặp nhau em nở nụ cười
(Nụ cười sao mà tươi quá đỗi)
Nghìn bài thơ xưa như cơn gió thổi
Bay đi những trang giấy hững hờ

Và bây giờ em vẫn làm thơ
Nhưng đâu phải rung tim theo môi hồng ẻm lả
Giọt mồ hôi rơi trên luống mạ
Lúa sẽ lên và thơ em, thơ em

Theo em về cuối phố

Mùa xuân theo em về cuối phố
Mang theo chút lạnh đầu năm
Con gió lén qua cửa sổ
Gọi anh những tiếng âm thầm

Có mùa đông còn gởi lại giọt mưa
Rắc lên tóc đôi tình nhân qua phố
Đêm dài ra theo sao trời tít tắp
Hạnh phúc dài ra trong mỗi đời người

Anh tặng gì cho em khi thêm một tuổi
Thêm một lần được nói chuyện trăm năm
Thôi tặng em nụ thầm xuân vừa nở
Và đời anh với chút mộng xa xăm

Mùa xuân theo em về cuối phố
Gởi lại anh chút nắng hanh vàng
Đã đến hẹn chưa em sao câu lí kia gõ nhịp
Đưa nàng về cho kịp đón xuân sang

Câu hát một đời cho ai đa mang
Để thơ dại anh đợi chờ hết tuổi
Mùa xuân qua bao giờ trở lại
Cuối phố theo em về chỉ riêng trái tim anh

Với Vạn Lý Trường Thành

Có phải ta là hảo hán
Mà chiều nay lại ghé trường thành
Đất đá hai ngàn năm chưa bao giờ ráo lệ
Ta đứng bên kỳ vĩ con người hay bên vạn hồn
Phiêu dạt vây quanh

Với Buôn Mê Thuột

Một lần ta đến cùng em
Mùa đông rớt lại bên thềm rong rêu
Đi qua bao suối cùng đèo
Gặp em rồi cũng gieo neo nỗi buồn.

Có chăng trong bước muôn trùng
Ta – em hai kẻ riêng chung ai ngờ
Thì đem rượu rót vào thơ
Tựa theo dáng núi đợi giờ phục sinh.

Trong nỗi tình cờ

Tình yêu thành nỗi tuyệt vọng
Em đi và gió đi theo
Tình yêu cho anh lận đận
Như sương rơi cuối chân đèo.

Một mai đời tàn giấc mộng
Em về qua nẻo tình xưa
Có ai làm hình bóng cũ
Cho anh gieo nỗi nhớ thừa.

Không còn mong đợi khi xa
Không còn buồn trông khi vắng
Tình rồi như ly rượu đắng
Nhắp môi cũng đủ say nhoà.

Không ai chờ ai đón ai
Tình yêu một thời hờn tủi
Quá khứ âm thầm tàn lụi
Kỉ niệm rơi rớt ơ hờ.

Còn ta trong nỗi tình cờ
Nằm nghe bão rớt vây quanh
Còn em cất bước không ngờ
Dạt xô tình cũ qua nhanh...

Trăm năm là đâu

Cuộc đời hờ hững anh, anh không tin thế
Nhưng khi em ra đi trái đất bỗng hẹp vô cùng
Anh giấu nỗi nhớ nơi này nơi kia lại hiện
Và lòng anh thành cõi mông lung.

Đi qua mùa đông biết mấy lần buồn
Đi qua tình em biết bao lần giông bão
Mà sông chập chùng cho người rơi áo
Kỉ niệm rơi vào chốn mù tăm.

Anh biết mùa thu rồi cũng xa xăm
Nhặt chi chút lá vàng vương vãi
Gởi chi chút buồn anh ở lại
Cho mong manh những sợi tình rời.

Trở về với anh bao đêm chơi vơi
Bao đón đợi không bao giờ có thật
Trăm năm là đâu ngàn năm là đâu
Khi trong anh tình đã gõ nhịp sầu.

Thơ viết sau một ngày quá mệt mỏi

Xa nhau thật rồi Không còn nữa
Buồn làm chi em Bởi tình yêu đôi ta chỉ là một nửa
Nên siết chặt trong nhau vẫn nghe gió thì thào
Nên tình yêu đôi ta là những cơn chiêm bao
Em thức dậy ướt đầm nước mắt
Bởi tình yêu đôi ta là từng chiều tím ngắt
Anh một mình đi giữa hư không
Ai bảo yêu suối sẽ hoá thành sông
Khi cuộc sống cứ như là chiếc máy...

Thì đến với nhau này những bước chân
Yêu nhau thì đến Thích nhau thì chiều
Có gì đâu mà toan tính bao điều
Cuộc đời này mong manh lắm
Tình yêu kia mong manh lắm
Anh ngồi viết câu thơ như một kẻ không hồn
Trong những ngày xa em
Sau một ngày với quá nhiều mệt mỏi
Trong cuộc mưu sinh.

Thượng đế ơi thượng đế
Người đến rồi đi để lại thế gian này ngổn ngang trăm mối
Sinh ra làm người Hữu hạn hay vô hạn
Có nghĩa hay vô nghĩa Để rồi biến đi ở xứ sở nào.

Thì cứ đọc cho vui Bài thơ anh viết
Của một người đã chớm tuổi già nua
Những được mất hơn thua Trong đời anh đã có
Chỉ còn tình yêu nọ Với nỗi nhớ này
Cũng đủ cưu mang anh hết một ngày
Cũng đủ cho anh đi trọn một đời...

Thơ viết khi rời Paris

Nói lời chia tay Như đoạn cuối một cuộc tình
Khi tôi không còn là tôi Và em nữa...
Những chiều nghiêng nghiêng góc phố Ai đón đợi ai
Những sáng lo toan đời thường Ai về với ai.
Xa một lần hay muôn thuở Mà dòng sông Seine nức nở
Gió trong vườn Luxembourg tràn dâng nỗi nhớ
Tôi biết mình đã già Già lắm rồi em
Năm tháng xa xôi Gom không đủ lời tự tình muốn tỏ.
Thì gió cứ mãi là gió Em cứ mãi là em
Như cô đơn Cứ mãi là tôi trên đường về phía trước.
Những dòng đời xuôi ngược Gặp gỡ chia xa
Dấu chân in mấy nẻo Rong rêu rồi cũng xoá nhoà.

Phôi pha

Gởi lại tôi một chút hương
Rồi em theo với con đường thật xa
Ấu thơ bỏ lại quê nhà
Tình yêu bỏ lại giữa sa mạc này

Biết rằng như gió như mây
Đã xa, xa lắm những ngày xa xôi
Bước chân đã lạc nẻo rồi
Thì mơ mộng với phôi pha làm gì

Cuộc đời là một chuyến đi
Lui về ngày cũ có khi thêm buồn

Pha phôi

Gởi lại tôi một chút hương
Rồi em theo với con đường thật xa
Ấu thơ bỏ lại quê nhà
Tình yêu bỏ lại giữa sa mạc này

Biết rằng như gió như mây
Đã xa, xa lắm những ngày xa xôi
Bước chân đã lạc nẻo rồi
Thì mơ mộng với pha phôi làm gì

Cuộc đời là một chuyến đi
Lui về ngày cũ có khi thêm buồn.

Đôi bờ thế kỷ

Em về với người
Tôi về với tôi
Tình rồi xa xôi...

Một ngàn năm đến
Một ngàn năm đi
Thôi buồn làm chi
Ta là hạt bụi
Như có như không
Thì chút tình kia
Rồi cũng tang bồng.

Em về với người
Tôi về với ai
Mà dáng hình hài
Theo nhau kiếp kiếp
Mộng kia trùng điệp
Lạc nẻo phù vân.

Thôi về đi nhé
Đời không đủ rộng
Cho tình kia theo
Lòng không đủ rộng
Yêu cũng bọt bèo.

Trăm năm rồi đến
Trăm năm rồi đi
Đôi bờ thế kỷ
Có tình mây mù
Có ta làm gió
Ru đời phù du...

Bao năm ta sống

Bao năm ta sống ở Sài Gòn
Phố chợ đã mờ đôi mắt xanh
Từng sáng nỗi trôi đời cơm áo
Từng chiều chếnh choáng rượu vờn quanh
Công danh sự nghiệp rồi ra thế
Cũng nhẹ như là khói mong manh
Năm tháng đời người rồi ra thế
Cũng vội như là gió qua nhanh

Đi về đôi ngã đời rộng hẹp
Ta kẻ phù du xác thân này
Một nửa ơ hờ một nửa khép
Ta làm cát bụi để rồi bay

Bao năm ta sống ở Sài Gòn
Hồn phiêu bạc bỗng trở nên chật chội
Chí lấp sông đã khép vào ngõ tối
Ta là ta mà xa lạ vô cùng
Ta là ta rượu đời chưa uống cạn
Đã say mềm với những chén riêng chung

 

 

Huy Tưởng

  Chiều tĩnh vật   Chiều đã ngấm sâu dưới mái Em nghe không chất ngất tiếng hoàng hôn giập vỡ những cánh mây hiền giả những kè đá cam lò...