Saturday, February 22, 2020

Trung Chinh Ho 1


TÂM KHÚC
21
Chở tình qua nẻo vô biên
Đưa tay vớt nhánh ưu phiền cho đêm
Vàng trăng.chiếc lá rơi nghiêng
Khẻ lay động.giấc mộng tiền kiếp.say
22
Cuối trời.lạc lối chim bay
Rừng mơ đã khép.gió bày khói lên
Biển đời bủa sóng.lênh đênh
Thuyền tơi tả.cánh buồm chênh vênh.về
23
Gieo trồng mấy luống đam mê
Rụng bao hoa trái.mùa thê thiết tàn
Dầm thân vào cuộc chia tan
Khổ đau xin gửi vào ngàn thư kinh
35
Ối a sông cạn núi mòn
Biết bao hệ lụy vẫn còn đa mang
Hồn đeo đá nặng ngổn ngang
Dốc đời mưa phủ khuất ngàn tà dương
36
Về thôi bản ngã cô đơn
Mấy mươi năm bước chập chờn tỉnh say
Sống làm sao hết hôm nay
Ai đem sướng khổ mà vay phận người
37
Về thôi còn đó cuộc chơi
Xôn xao giữ miết niềm vui sớm tàn
Lỡ đò trách vội mưa ngang
Trách chi bờ bến xa ngàn dặm xa
38
Còn kia trăm nẻo phù hoa
Ta đi.đứng giữa ta bà thế gian
Trắng tay gối mộng hoang đàng
Về thôi mi khép đôi hàng ly phân...
51
Gió về miền thức.tịnh yên
Thổi ta.hạt bụi lấm phiền muộn.bay
Hồn phơi.nhuộm khói sương dày
Mộng hoang liêu.đắm nỗi này.niềm kia.
52
Nồng say ủ giấc trầm mê
Dài cơn mộng huyễn nằm kề hoang vu
Đường trần định phận thiên thư
Cơ duyên khép lại ánh từ quang soi
53
Cầm bằng.ngõ hạnh phân đôi
Bước thiên lý.ngộ.gọi mời vô căn
Tìm cầu phúc lạc che tâm
Cõi vô ưu hẹn lại lần tái sinh
54
Ngọn nguồn.một luống cỏ xanh
Sáng ôm tay nắng, chiều quàng chân mưa
Đợi người về.thắp trăng xưa
Thay hương khói quyện đôi bờ tịch nhiên

ĐÊM QUẾ LAN
Chiều rơi vàng lá hôn mê
Con tim xúc xắc nằm kê nỗi buồn
Chập chờn đêm quế lan hương
Nghe trong mưa lạnh còn hường nhan em

GIÓ NGHỊCH MÙA
Huyền trăng độ tịnh bên thềm
Trầm nhiên bái tạ giấc hiền thục xưa
Tàn khuya lạc gió nghịch mùa
Mai về thưa nắng gầy trưa trật rồi

CƠN MƠ RỈ SÉT
Cũ càng là tháng năm tôi
Cơn mơ rỉ sét về khơi khơi ngày
Tiễn người.gọi nắng hôn vai
Chút hương phấn rã còn đầy vơi nhau

RU CON TÌNH MUỘN
Ru tình muộn giấc âm hao
Trưa tan tác nhớ.chiều lao xao buồn
Xa người.trời đất ly hôn
Nghe đêm rụng xuống một hồn chiêm bao...

CHỜ NGƯỜI
Nghe chiều vừa hắt hơi mưa
Đau cơn gió chướng về thưa nỗi buồn
Chờ người nhẹ dạ đành thương
Cớ sao nỗi nhớ còn đường đột tôi

TÓC THỀ
Tóc thề đã lệch đường ngôi
Xót thêm gương lược cho rời rã nhau
Dấu môi còn tựa hôm nào
Xanh trong mắt lệ nhuốm màu tiễn đưa

BUỒN XƯA
Em về nắng đã ngây ngô
Mưa trên phiến lá còn thờ thẩn rơi
Buồn xưa đã lạnh chỗ ngồi
Cô đơn nhỏ xuống giọt đời lạnh căm

SỐNG VỚI
Bóng ơi. về với chỗ nằm
Ta cùng hơi thở còn cằm cự nhau
Máu ơi. chảy giọt tự trào
Cho ta sống với niềm đau đớn này...

NỖI ĐAU THIÊN SỨ
Tạ ơn hơi thở dập bầm
Đi qua tâm bão.cầm trăm năm dùm
Rồi mai về phía vô cùng
Nỗi đau thiên sứ.còn chung chạ người

NGOÀI KIA TRĂNG RỤNG
Hạ huyền.trăng rụng ngoài sân
Vỡ tôi.mấy lượt.phơi trần thân đơn
Ngủ yên đi.hỡi.nỗi buồn
Điệu ru nước mắt.còn thương tích này

NẰM CẠNH CƠN ĐAU
Nằm nghe mưa.vỡ bên thềm
Con tim hắt hủi.nhịp tiền khiên sang
Tôi xin.một giấc địa đàng
Cơn mê phi xứ.trăng.bàng bạc thu

Ở LẠI BÊN ĐỜI
Tôi ngồi cạnh với vô biên
Lắng trong hơi thở.còn mềm mại tôi
Thì thôi.ở lại bên đời
Nghe trong khoảnh khắc.cỏ mời mọc nhau...

LẦN THEO NHẬT NGUYỆT
Lần theo nhật nguyệt.mà đi
Áo cơm diễn tấu thành bi kịch người
Vô nhiên.ngộ bất phùng thời
Ngày chưa xanh cỏ.lá vồi vội đưa

MỘT NGÀY SỐT GIÓ
Ngủ quên một giấc đương thì
Sáng ra mụ mị.thầm nghi hoặc mình
Con tim vừa mới động kinh
Trời đang sốt gió trên bình minh đau.

LẠC CON ĐOM ĐÓM
Ru mình.lỡ giấc nguyên xuân
Cơn mơ rớt hột xuống lưng chừng thềm
Mộng từ chương.lẻ loi đêm
Lạc con đom đóm vào thiên đường mù

BẾN HẸN
Thắp tôi.nến lệ hai hàng
Nhỏ vào vô tận chút nhang khói đời
U minh xoá dấu cuộc người
Đường qua bến hẹn.cỏ ngời ngợi xanh.

KHÓI
Ôi.nhân loại.tự đốt đền
Trời đang lún.đất bay lên.khói mù
Lối về.đời lạc.âm hư
Giấc mơ công nghệ cho phù phiếm nhau.

RÁC
Thơm lên.từng bước chân ngày
Hoa về với rác cho đầy cuộc chơi
Chạm tay vào cõi không người
Nghe trong hơi thở đượm mùi tiễn đưa.

ÁM ẢNH GAME
Góc đời.khoảng trống.và em
Tuổi thơ đuối mộng với huyền dị game
Đôi tròng kính.nhão nhề đêm
Lời ru đạo tặc.bên thềm giấc non.

GỬI LẠI
Hiện sinh.ngày tháng tập tàng
Cõi hư không.gọi. so hàng. điểm danh
Dạ thưa.bụi cát.đã đành
Yêu thương.xin gửi lại.dành dỗ nhau.

TRUYỀN THUYẾT THU
Rừng mơ.lạc tiếng chim gù
Hay đâu biển mộng.sóng hù dọa thêm
Quyền vương say giấc thị thiền
Cuồng phong.biệt phủ nên truyền thuyết thu.

CUỘC HẸN CHỜ
Sóng xua.con nước tự trào
Nắng lên chóp đảo.rợn màu hung nô
Máu xương.huấn nhục cơ đồ
Nghìn năm mỏi gối.hẹn chờ phục sinh.

LỘ BÓNG
Tràn đêm.lộ bóng cô hồn
Cơn dông thảo khấu.sóng dồn dập lên
Buồn nôn.mấy tượng đài.đền
Con tim sông núi nhịp triền miên đau.

ĐI QUA CƠN GIÓ
Gió về.sầu đã nghiêng vai
Giấc mơ tầm gửi lên ngày tịch dương
Khói vờn mây.lạnh màu sương
Thuyền chênh chao sóng.xa nguồn cội xưa...

NGƠ NGÁC RỪNG THU
Theo chân ngựa chạy.về ngàn
Rừng thu mất dấu.chim vàng vội bay
Thuyền neo lại bến tù đày
Thương con cá lội.một bầy lạc sông.

THĂM THẲM TIẾNG TÙ VÀ
Lao đao con nước ngược dòng
Chảy ngang tiền kiếp nhuộm hồng hạ lưu
Về đâu.cánh hạc tuyệt mù
Nghe trong sâu thẳm.tiếng tù và kêu.

CHIỀU ĐÃ VÀNG PHAI
Nhớ em.ngồi nắn lại chiều
Nghe mưa rớt hột đến tiều tụy thu
Hoang mang.gió thổi dật dừ
Nhìn ra sương khói đã mù mịt nhau.

NGỒI LẠI VỚI ĐÊM
Nhức lòng ngậm nỗi tư lương
Vị yêu ngộ nhận đã tường tận nhau
Ra chiều.gãy nhánh mưa ngâu
Vừa đêm.nứt vỏ trái sầu muộn rơi.

VỚI THU
Nhớ người mút chỉ giang mây
Cơn mưa độ lượng còn đầy đặn thu
Vàng rêu một cõi sa mù
Ngồi đong lại giấc.buồn cù cặn.rơi

MỘT LỐI VỀ
Se sua cái kiếp nạn người
Nỗi đau trấn lột bước thời gian đi
Ngẫu nhiên.năm thuở.mười thì
Về đâu. cũng thấy cỏ rì xanh xưa.

VẾT ĐÊM
Ngùi thương chút mặn nồng em
Dấu tay nào khỏa thân đêm còn trầy
Xước vào nhau vết thương cay
Buồn trôi theo giọt máu gầy guộc yêu.

CHỈ CÒN LÀ CHIẾC BÓNG
Rót tình vào giấc hư hao
Chắt lưng đáy nhớ còn thao thiết người
Vạt ngày đã bỏ rơi tôi
Về nương lấy bóng chiều trôi nổi mình...

GẬY TRÚC
Gói chiều.ủ kín niềm đau
Mẹ nương gậy trúc gõ vào tháng năm
Con nghe
nỗi nhớ xây thành.

SANG MÙA
Chợ tàn.mẹ kịp về chưa
Phên thưa mái dột còn mưa gió lùa
Xin cho trời chậm sang mùa.

TÓC MẸ
Lựa trên tóc mẹ sợi buồn
Nhổ không kịp những ngày sương gió đầy
Còn bao sợi bạc đang vây.

MƯA ƠI
Lần theo mối chỉ.mòn trưa
Mẹ khâu vá cả bao mùa tả tơi
Mưa đừng ướt áo mẹ tôi

MẸ GÁNH
Suốt đời mẹ gánh gian nan
Gánh yêu thương.nặng gánh oan trái đời
Nỗi buồn mẹ gánh sao vơi

NGHE TIẾNG SÂM CẦM
Nhớ ai. lạc tiếng sâm cầm
Em đi. nắng cạn. mưa thầm thĩ rơi
Bong ra mấy lớp buồn tôi

VỌNG CHIỀU
Một tôi ngồi núp bóng chiều
Thấy tia nắng rớt bên đèo mà đau
Ví như còn thấy được nhau.

LẠC VÀO ĐÊM
Ru tôi một giấc điệu đàng
Ngỡ như đêm vẫn còn trang hoàng mình
Hư vô tạc lấy dạng hình.

BÊN KIA MỘNG
Bên kia mộng đã hườm chưa
Bên đây nỗi nhớ cũng vừa chín cây
Em đi khuyết một phương này...


GIÁ NHƯ
Mộng còi vụt tắt trong đêm
Thấy em còn đứng bên-thềm -tôi.đau
Giá như còn được đêm nào...

TRĂNG KHUYẾT
Ơi.vầng trăng khuyết vào nhau
Cho đêm rụng xuống một màu biệt li
Thôi em ngày đã phân kỳ.

LY KỲ TÌNH
Hôn em.một nụ vô nghì
Ngoài kia trời đất còn ly kỳ tình
Em về nỗi nhớ động kinh.

NGÀY ĐÃ CHIÊM BAO
Người đi níu lấy bình minh
Vẫn tôi chạng vạng soi hình thù nhau
Về thôi ngày đã chiêm bao


CỘI NGUỒN XƯA
Mùa thu tàn úa trên cao
Mà bao oan trái còn lao đao mùa
Về thương lấy cội nguồn xưa.

Thursday, February 20, 2020

Vũ Hy Triệu


Tháng giêng nhớ - 

THÁNG GIÊNG NHỚ

Tháng giêng chiều xuống thật gần
với tay hái nụ hoa ngần ngật hương
chiều phai chút nắng bên tường
nhớ em. nắng cũng lạc đường nữa tôi
Tháng giêng gió thổi bên trời
mang theo nỗi nhớ với lời vô ngôn
chiều nghiêng chút gió qua hồn
lòng em có bất chợt buồn như tôi?
Tháng giêng gió thổi mù khơi
tôi hong nỗi nhớ cho vơi nỗi buồn
hình như gió cũng bồn chồn
muốn mang nỗi nhớ tôi luồn sang em
bóng chiều dần nhẹ vào đêm...
vũ hy triệu

Thanh Tâm

Chia - Tháng Hai - Khuấy - Tuyệt vọng - 


CHIA
Anh đi đi...Em về đây...
Mình chia cả những trắng tay rồi mà
Ngọt ngào anh bảy, em ba
Thì nhường em chút lệ nhoà. Được không?
Này này, ngoan nhé nổi nông
Xin đừng dột chỗ cõi lòng đang mưa
Trăm năm cũng hoá dư thừa
Trái tim anh khuyết đủ vừa vặn em...
Anh quên chưa? Em chưa quên!...
Có câu thề hẹn gối lên nỗi buồn
Tội thân môi vẫn đòi hôn
Thương màu son cũ chưa mòn đã phai...
Anh bây giờ...Anh của ai...
Phần em nốt đớn đau này...Được không?
Thanh Tâm   19.2.2020

KHUẤY
Em đang bận khuấy cô đơn
Giọt rơi đáy cốc, giọt hờn trên môi
Nửa tim trống một chỗ ngồi
Buồn từ cái thuở nằm nôi đến giờ
Giọt nào ngầm ngập bơ vơ
Giọt nào sâm sấp cơn mơ đời mình
Giọt nào bán rẻ niềm tin
Giọt nào ngọt nhạt dỗ tình mua vui...
Lòng chan ăm ắp ngậm ngùi
Vẫn ngờ ngợ hỏi phải người xưa không?
Niềm vui mấy lượt đi vòng
Nhường đường cay - chát - đắng - nồng cùng khê
Trong em mưa dột tứ bề
Từ anh cởi nút câu thề gió bay
Héo mòn giăng kín kẽ tay
Mặc tim dọn dẹp để bày tiệc đau
Cũng toan trốn đợt bể dâu
Vành môi rón rén dặm màu son phai
Nghe ngun ngút tiếng thở dài
Dặn mình nhớ nốt đêm này nữa thôi
Leng keng khuấy những phai phôi
Vẫn chưa tan hết cái lời trăm năm...
Thanh Tâm

THÁNG HAI
Em về vun xới tháng hai
Sửa sang, chăm chút lại vài dở dang
Tơ lòng từng sợi ngổn ngang
Nửa đêm may túi ba gang đựng buồn
Tháng hai gió lệch cánh chuồn
Miếng trầu đương thắm đã ruồng rẫy nhau
Em còn lãi một cơn đau
Và kẽ tay sót chút nhàu nhĩ thôi
Tim vừa tính chuyện phai phôi
Cô đơn vội chiếm chỗ ngồi hôm qua
Cộng trừ hết thảy thì ra
Qua lần dại dột vẫn là nổi nông
Tháng hai gió thổi miền không
Lay kỷ niệm rụng tràn đồng bơ vơ
Em chưa kịp cất khạo khờ
Vành môi đem nhớ gửi nhờ vào tim
Tháng hai lỡ chuyến bình yên
Vầng trăng vẫn ế y nguyên thuở nào
Giữa mùa tung hứng chiêm bao
Với hình bóng chưa mòn hao - chưa từng...
Tháng hai nghiêng phía người dưng
Rủ bầy thề hẹn ăn mừng tàn phai
Có dòng nước mắt lạc loài
Đã rơi đúng lúc mình hoài nghi nhau
Tháng hai lãi một niềm đau
Và em dư miếng bả trầu phôi pha...
Thanh Tâm

TUYỆT VỌNG
Nhiều lúc mệt nhoài mà lười biếng thở than
Khoé môi đã mọc rêu và cửa lòng kéo khóa
Tận hiến yêu thương rồi kiệt cùng xa lạ
Lắc lắc kẽ tay rơi rặt những nỗi buồn
Nhiều lúc chỉ muốn cuộn mình trong tổ kén cô đơn
Nhấm nháp niềm đau mà không cần tính ngày tính tháng
Không cần tiếc rẻ cuộn gầu dài đứt dây nằm im ở lòng giếng cạn
Không cần tìm hiểu lý do vì sao người ta đập ra xây lại những câu thề...
Nhiều lúc muốn chẳng đắn đo gì mà nằm rạp dưới cơn mê
Hơn một lần ước giá có thể ngủ say và không bao giờ tỉnh giấc
Cái người nắm giữ linh hồn ta đã đem nụ cười ta dụi tắt
Ta cố thắp tro tàn cũng chẳng thể làm ngọn lửa hồi sinh...
Nhiều lúc muốn trải ra và bóp vụn vỡ từng mảnh mình
Để những hy vọng được nhen bởi dại khờ không còn đầu thai được nữa
Ta đâu biết cách làm lành những vết thương sâu hơn dao cứa
Người đã đi rồi Cứ như thế mà đi...
Nhiều lúc muốn chối bỏ nhân gian, rúc sâu trong tổ kén ngủ li bì
Ở đó vui thì cười, đau thì khóc, thèm yêu thương thì nhõng nhẽo... như đứa trẻ
Không cần để ý loài người đãi bôi đánh giá là yếu đuối hay mạnh mẽ
Người đã đi rồi. Ta còn gì nữa để thiết tha...
Cứ mặc kệ ta đi.
Ta vẫn ổn. Thật mà!!!
Thanh Tâm






Wednesday, February 19, 2020

Le van Hao

Dạ Tịnh


cây và lá rủ hồn cho phố vắng
chiều thưa tan mềm sợi nắng long lanh
em nghiêng vai hong suối tóc bên thềm
giữ cho đất một bồng bềnh mây trắng …

Vĩnh biệt Nguyễn Lâm Huệ!
gió từng trận thổi ngày qua sông trắng
nhánh mây buồn phiêu dạt kiếp tha phương
một mảnh hồn sương ngả bên bờ cỏ lạnh
bỗng rưng dâng dòng lệ tủi khôn cùng

Nụ hôn nào cũng cháy dỡ trên môi
Mỗi lần gặp là muôn lần lỗi hẹn
Tình yêu đến không bao giờ trọn vẹn
Nên trời đày thương nhớ suốt ngàn năm (Nguyễn Xuân Huệ)

vẫn thương yêu cái đang là
hiểu sâu từng phút chảy qua linh hồn …

mắt đăm đắm cuốn phương hồn khát vọng
bóng thời gian luân lạc nắng sương pha
tự thuở nào linh cảm với ngàn sau
đi để về trong tĩnh lặng bao la

trong giấc mơ hoang đàng của làn khói thuốc
ngọn gió ngang tàn luồn qua mái tóc thơm
bỏ lại sau lưng mây trời bữa nọ
phố bỗng buồn quên lãng một tháng giêng!

vừa trổ muộn trên nhánh chiều quê cũ
ơi nhịp chèo em tựa khói sương bay
nghe bất chợt giữa lòng ta, nỗi nhớ
tháng giêng cười nhuộm trắng một vòng tay

thôi xin cười nụ vô thường
tặng mùa xuân mảnh hồn sương khói này
gội hồn nhánh cỏ lá cây
về soi đôi mắt đón ngày hoàng hoa

cơn gió thổi tháng giêng về bên ấy
bờ nắng cong sông suối cạn bao giờ
mười năm ta đi hay nghìn năm sau nữa
dòng sông xanh đã bạc có đâu ngờ
ta dẫu cạn máu tim này, ngọn lửa
vẫn biết lòng thăm thẳm ngọn nguồn xưa ...
(quê ơi !)

ta về trăng đã giêng hai
rắc đêm vàng mộng ban đầu phai xanh
nhánh mây phiêu bạt thôi đành
ngả lên bờ cỏ một vành trăng em

môi trăng, một hạt sương ngời
phất phơ nhịp thở vọng lời nghìn xưa
vành nôi trời đất đong đưa
nằm nghe chiếc bóng tan thưa bốn bề
(nguyên tiêu)
quàng vai một chút chiều em nhé
ôm tháng giêng thơm lá trên cành
ta về ngang phố trôi theo nắng
gió cũng tình tang vén áo xuân ...


trên tóc thơm, hoa dừa ngân sóng bạc
tháng giêng về hay mấy bận ra đi
ông đứng ngó trong muôn chiều hiu hắt
gió xuân cười trên nón lá lao xao


lặng lẽ nhìn em chiều rưng rưng nắng
sương khói nào trong chớp mắt hồn nhiên
phố cũng mang mang muộn màng nỗi nhớ
tôi trở về đơn lẻ một tháng giêng!


xuân rũ rượi bên trời thoai thoải gió
tháng giêng gầy trên những phiến đời cay
em lặng lẽ giả vờ như chẳng biết
ta bật cười thương nhớ tháng mười hai


chiều vẫn tím bóng ngày thoi thóp đợi
thương chợ chiều lơ lửng nắng hai vai


hạt mầm xưa mẹ ươm vào giấc mộng
đã thơm hương, ngọt quả buổi ban đầu


cầm lên tay nụ thanh bình
tên em chợt giữa lòng mình nghe ra
hương đồng gió nội hai tà
áo thơ khép lại, nở ra nụ cười


thầm rất khẽ một nụ cười mây trắng
nhẹ vèo như một chiếc lá xa bay
em vẫn chở gió ngày qua mỗi sớm
nắng hào hoa sưởi ấm một nhành mai …

xin cảm tạ mười phương lòng rộng mở
buổi ta về hay mấy bận ra đi
xin tri ân cùng lá cây, ngọn cỏ
cùng đất trời và cả những si mê ...


giữa hồn ta nghe như vừa chớm mọc
nụ thanh bình cười nhan sắc thanh xuân !
chiều ba mươi, mây trắng ở đầu sông
tôi dừng bước nghe lá mùa xuân hát
gió thổi miên man tiếng cười trẻ dại
sương xuống đầy vai thương nhớ Một Người !


cuối năm ngồi với nắng chiều
quê hương chén rượu ai người tri âm
thọ vàng dăm đóa ngoài sân
hương thời gian thoảng thương gần nhớ xa ...


ta giận mình chiều nay không về kịp
tháng chạp rồi ai níu bóng thời gian
nghe chiếc lá vàng, xanh thổi hồn qua phố cũ
và được nhìn em đỏng đảnh bước cùng xuân !

đứng giữa ngã ba chiều tháng chạp
quê nhà thoai thoải nắng vàng phai
cứ ruổi rong hoài theo cơm áo
lơ lửng hồn treo phía trần ai
lòng bỗng hanh hao ngày giáp tết
đứng giữa quê mà ta chẳng hay !

lạnh lùng tháng chạp đi qua phố
tóc cũng hờn ghen với gió đông
ơi mắt em cười thơm màu nắng
gió tháng mười hai cũng chạnh lòng !

trái tim nồng nàn chở hương sắc ra đi
để ngàn sau xanh mãi nụ xuân thì

lặng lẽ nhìn em chiều ba mươi tết
sương khói nào trong chớp mắt hồn nhiên
phố cũng mang mang muộn màng nỗi nhớ
em trở về đơn lẻ một nhành mai!


người đi, thôi nhé, lòng đã cạn
mưa vừa xóa trắng một bình minh
có tiếng thở dài theo con nước
ngoảnh lại quê nhà một tiếng chim
dẫu cạn máu tim này, ngọn lửa
vẫn biết lòng thăm thẳm ngọn nguồn xưa ...

cuối năm rồi, thương bàn chân đơn lẻ
tháng chạp buồn, khi không thấy bóng em...
mai em về, bước chân trần xuống phố
trời sẽ xanh trên môi mắt em xuân
đường nắng cũ, phố vàng hoa, chim hót
gieo những nốt trầm phổ vào chiều xuân ...


Sân nhà người. Một nhành mai
Rung ngang trời. Điệu vàng phai cánh sầu
Tan hồng xác pháo về đâu
Mà thinh không vọng tím mầu nhớ thương…


tôi vẽ lên ngọn gió chiều màu nắng
gọi em về cho trời đất sang xuân
tôi vẽ vào giấc mơ nụ cười trong trắng
tưởng tượng em về hoa cỏ đơm xanh
em khoác áo rong chiều qua phố thị
tô cho đời thêm một chút kiêu sa !

Tiếng đàn kiều lóng lánh giữa mênh mông
Những hạt muối biển linh hồn kết tụ
Dòng âm nhạc oan khiên nghìn nghìn nỗi
Đến bao giờ tan mất, Nguyễn Du ơi !

thuyền thời gian chở bốn mùa đi qua
trên tóc mẹ, hoa đời ngân sóng bạc
nghe trắng cả giọng Kiều kêu chim quốc
hoa sương buồn rơi xuống …Tố Như ơi !


tiếng đàn Kiều từng giọt nhỏ xót xa
rót vào lòng đời nông sâu thăm thẳm
Nguyễn Du ơi ! Ba trăm năm còn vọng
tiếng đàn Người lắng đọng với ngìn thu …


Thảng thốt!
Ôi thời gian ngươi tỉnh hay ngươi say
Ngươi đùa giỡn hay ngươi đang nghiêm nghị
Ngươi tri âm hay là ngươi tri kỷ
Mà chợt xa chợt gần chợt có chợt không
Ngoảnh lại sát na ngó tới vĩnh hằng…

một ngày cuối năm thơm mùi nắng úa
chiều vẫn chìm trong cái lạnh tàn đông
con đường trở mình vài ba đợt gió
tôi uống cà phê đặc sánh không đường


bốn mùa qua đây vơi đầy thương nhớ
ngọn gió trượt dài trên những ngón tay
nụ cười giòn tan, chuyến xe hạnh ngộ
tiếng bước xuân về gõ nhịp trên vai


lòng rượi buồn vì những giấc chiêm bao...
đêm hờ hững giả vờ như chẳng biết
phố lạc loài đâu đó những bàn chân
ta đã quen vui những lúc thật buồn
bỗng giật mình thầm nhủ: đêm noel ...


tôi ngồi ngó lá trên cây
nghe mưa rớt hột lên tay giựt mình
trời lặng im đất làm thinh
biết đâu tôi lại giáng sinh thêm lần!


chiều ngã nắng, nghiêng qua lòng phố vắng
gió ngập ngừng ngoài cửa sổ hoàng hôn
bảng lảng hương xuân, nhẹ nhàng câu hát
choàng lên ta một giai điệu vô thường

đôi mắt ấy tự bao giờ ngẫu nhỉ
thuở biết buồn, vui cũng như nhiên
để ta nhặt trong muôn chiều hiu hắt
một khuôn trăng ngà ngọc đến vô ngần

cuối năm trời rắc cơn mưa
quay lưng ngắt sợi nắng mùa giêng hai
tôi về sấp ngửa bàn tay
loay hoay năm ngón ngắn dài miên man

con phố lặng nhìn em rất lạ
đi giữa đường thơm ngào ngạt xuân
em bỗng tinh khôi cười với nắng
rộn ràng theo điệu nhạc xuân non


trời sắp hết đông rồi có phải
nắng khẽ ươm vàng em bước chân
ngày mai xuân đến, ai còn nhớ
khóm cúc bên thềm xưa trổ bông

những vì sao trên chín tầng mây trắng
mang tôi đi lặng lẽ dẫn tôi về
đêm ánh sáng đợi ngày lên bối rối
xin dâng người vỏn vẹn một niềm thơ!

tháng mười hai lạnh lùng đi qua phố
khói thuốc buồn ngơ ngác một phương mây
lá rớt trên vai thơm mùi nắng cũ
ta trở về ru lại những bàn tay
ta cúi xuống lượm lên lời của gió
đợi em về mang nỗi nhớ ra hong
ta cuống cuồng gói ghém trả hư không

Tuesday, February 18, 2020

Chơn Hữu

Cảnh đêm - Chia tay - Có phải - Hoa núi - Hỏi - Mây bay cuối trời - Mộng trường - Qua biển - Viết những bài thơ - Với núi kết thân. 


Cảnh đêm
Đêm đông thơm mùi sương núi
Trăng khuya đọng hạt trên cây
Rì rào miên man con suối
Gió vờn qua lá lắt lay.
 
Chia tay
Chia tay xin cạn chung trà
Ngày mai cách biệt phương xa bụi hồng
Đất trời gió cát mênh mông
Nơi đây vẫn mãi dòng sông đợi chờ!

 Có phải
Có phải đời là chuỗi ngày buồn
Rồi từng người tan biến như sương
Vì hình hài mong manh giới hạn
Mỗi phận người mỗi khách ly hương

Có phải người không thể lặng câm
Như trời sao đêm khuya âm thầm
Nên sinh ra đã òa tiếng khóc
Cho niềm đau buốt giá thinh không

Có phải cả trần gian đều say
Để cho tan biến kiếp lưu đày
Khi đã thấy mặt mày sự chết
Mùa thu từng chiếc lá vàng bay

Có phải cuộc đời là cuộc mộng
Cuối con đường hố thẳm hư không
Nếu là thế xin làm mây trắng
Để rong chơi trọn kiếp phiêu bồng.

Hoa núi
Ô kìa! Đẹp làm sao
Bông hoa nở bên rào
Chợt thiên thu đứng lại
Nghiêng nghiêng cánh mỉm chào.

Hỏi
Có bao giờ em đã thấy
Đời hắt hiu như ngọn nến buồn
Tháng năm hao gầy ngún cháy
Ảo vọng tàn tro trắng vương.

Mây bay cuối trời
Ta lặng lẽ bước đi
Bên bờ sông cô tịch
Dòng sông nói điều chi
Mà đá xanh trầm mặc
Ta bước nhẹ qua sông
Với hai bàn chân không
Bước trần sao ngần ngại
Dòng nước cuộn mênh mông
Ta ra đi vì lẽ
Thấy rõ thân phận mình
Tháng ngày dài đam mê
Nỗi buồn nào không tên
Ta ra đi một lần
Hành trình về xa xăm
Dù ngàn lần phải chết
Từ sâu thẳm xác thân
Ra đi hay trở về
Nơi suối nguồn cô liêu
Thở và cười rất khẽ
Mây bay cuối trời chiều!

Mộng trường
Gió đùa hơi nước lay lay
Trăng khuya đọng hạt trên cây Bồ đề
Nửa đêm tỉnh giấc sơn khê
Ô hay ai vẫn mải mê sông hồ
Quê hương khuất bóng tuổi thơ
Trần gian bàng bạc hư vô cuối đường
Nỗi lòng của khách tha phương
Chập chùng cánh bướm mộng trường nước mây.


Qua biển
Chân trần ta đi qua biển
Nghe buồn giọt nước triều vơi
Bờ dài cát nằm im tiếng
Ngỡ ngàng nhìn bóng mình trôi.

Viết những bài thơ
Viết những bài thơ trên cát trắng
Ta trao tặng biển thêm màu xanh
Lời của sóng bên tai vội vã
Ta lặng mình biển quay bước nhanh

Viết những bài thơ lên ngày tháng
Ta vẽ thành mây trắng mông mênh
Mây phiêu dạt soi mình trong sóng
Để thấy mình muôn kiếp lênh đênh

Viết những bài thơ gởi cho gió
Ta ngợi ca bầu trời trong xanh
Thơ được viết từ dòng máu đỏ
Và đẹp như giọt lệ long lanh

Viết những bài thơ xin giã biệt
Khi hôm nao cát bụi hóa thân
Đáy biển sâu ngàn đời không biết
Chốn chiêm bao vắng bóng cố nhân

Rồi một chiều mưa ta ngồi khóc
Những bài thơ trong vắt nhạt nhòa
Thương tri kỷ đàn xưa đập vỡ
Vẳng tiếng cầm hoang mạc bao la.

Với núi kết thân
Trên đỉnh ngàn cô quạnh
Ngồi yên với cô liêu
Khối lòng riêng sóng sánh
Hoàng hôn khoe sắc chiều

Hớp ngụm trà gió trời
Hư không dính bờ môi
Nghe non ngàn thinh lặng
Một mình với chơi vơi

Thôi nhé ngày nông nổi
Ta quẳng ta bên đồi
Hóa thành viên sỏi nhỏ
Lặng im ngắm mây trôi

Chừ với núi kết thân
Có bốn mùa gió lộng
Ngồi hát khúc vô ngôn
Giữa núi rừng Tào Động.


Huy Tưởng

  Chiều tĩnh vật   Chiều đã ngấm sâu dưới mái Em nghe không chất ngất tiếng hoàng hôn giập vỡ những cánh mây hiền giả những kè đá cam lò...